arrow
Trang Nhà arrow Nhạc arrow ANH LÀ AI ? VIỆT NAM TÔI ĐÂU ? - Sáng tác: Việt Khang - Biên soạn: Phan Anh Dũng
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
ANH LÀ AI ? VIỆT NAM TÔI ĐÂU ? - Sáng tác: Việt Khang - Biên soạn: Phan Anh Dũng PDF Print E-mail

                                           

          Nhạc sĩ Việt Khang (Võ Minh Trí) bị bắt giam vì sáng tác 2 bản nhạc yêu nước

     Bấm vào tên người trình bày để nghe "Anh Là Ai" - sáng tác: Việt Khang 

                                              Việt Khang (mp3)           

                                           Trúc Hồ, Đan Nguyên, Mai Thanh Sơn, Đoàn Phi, Quốc Khanh (youtube)

 Youtube: Antoine Figali (tiếng Pháp) Song ca (Việt &Anh)  Biểu tình ở Paris  Một người Việt Nam 

                              Antoine Figali (tiếng Pháp) - mp3       Nhạc Không Lời (mp3)

                            Tin tức về Nhạc sĩ Việt Khang

                    > Câu Chuyện về Nhạc sĩ Việt Khang - Vũ Trực (pdf)

  > SBTN thông tin Nhạc sĩ Việt Khang bị bắt giam ở Việt Nam - Dec 31, 2011

     > Tâm Đoan phỏng vấn Nhạc sĩ Trúc Hồ - TTAsia Channel - Jan 27, 2012

                                      > Nghệ sĩ ở Hollywood lên tiếng

> Dân Biểu Loretta Sanchez nói về Việt Khang & vi phạm nhân quyền ở Việt Nam

        

         Phong trào đòi trả tự do cho Nhạc sĩ Việt Khang và
          các nhà tranh đấu cho nhân quyền ở Việt Nam

        

           > Website của Tòa Bạch Ốc nơi thỉnh nguyện thư (petition) được đệ trình 

   (Để được cứu xét, thỉnh nguyện thư phải được 25,000 chữ ký của người dân trong vòng 1 tháng)

                                      Kết quả tính đến hết ngày hết ngày 8 tháng 3, 2012:

                                  We petition the Obama administration to:

                      STOP EXPANDING TRADE WITH VIETNAM
                          AT THE EXPENSE OF HUMAN RIGHTS

Since 2007, the Vietnamese government has continuously waged brutal crackdown against human rights advocates, arresting and/or detaining notables such as: Rev. Nguyen Van Ly, Nobel Peace Prize nominees Ven.Thich Quang Do and Dr.Nguyen Dan Que, blogger Dieu Cay, and most recently songwriter Viet Khang, who merely expressed love for freedom and patriotism through songs he posted online. Congress has responded by introducing the Vietnam Human Rights Act, Vietnam Human Rights Sanctions Act and just last month, H Res 484. We implore you, Mr. President, to leverage Vietnam’s desire for the Trans-Pacific Partnership and Generalized System of Preferences to force the immediate and unconditional release of all detained or imprisoned human rights champions. Show the world America puts freedom first.

                    

          Tòa Bạch Ốc hẹn gặp cộng đồng Việt nói chuyện nhân quyền
                       Sunday, February 19, 2012 6:59:33 PM - Ðỗ Dzũng/Người Việt

WASHINGTON (NV) -Tòa Bạch Ốc đã chính thức xin được tiếp xúc và gặp gỡ cộng đồng người Việt về vấn đề nhân quyền cho Việt Nam, cũng như những quan tâm đến các nhà tranh đấu và tù nhân lương tâm đang bị giam giữ trong nước.

Cuộc tiếp xúc sẽ được diễn ra từ 12 giờ trưa đến 3 giờ chiều 5 Tháng Ba. Qua ngày hôm sau, phái đoàn Việt Nam sẽ gặp các vị dân cử ở Quốc Hội Hoa Kỳ. Tin này đến vào lúc có hơn 54,000 người ký thỉnh nguyện thư nhân quyền trên trang mạng Tòa Bạch Ốc.

Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, nhạc sĩ Trúc Hồ, tổng giám đốc đài truyền hình SBTN, cho biết: “Tối Thứ Bảy, một viên chức Tòa Bạch Ốc đã gọi cho Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng nói họ muốn gặp cộng đồng Việt Nam. Họ xin được nghe và tìm hiểu nội dung cũng như ý nghĩa của hai bài hát mà nhạc sĩ Việt Khang đã sáng tác. Ðó là hai nhạc phẩm ‘Anh Là Ai?’ và ‘Việt Nam Tôi Ðâu?’ cùng một số sáng tác khác ở hải ngoại thể hiện tinh thần yêu nước và tranh đấu cho nhân quyền của người Việt tự do.”

SBTN là nơi phát động chiến dịch ký thỉnh nguyện thư yêu cầu Tổng Thống Barack Obama đình chỉ việc mở rộng thương mại với Việt Nam khi nhân quyền không được tôn trọng. Những nhà tranh đấu được nêu tên trong thỉnh nguyện thư gồm có Linh Mục Nguyễn Văn Lý; hai vị được đề cử giải Nobel Hòa Bình là Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ và Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế; Blogger Ðiếu Cày (Nguyễn Văn Hải); và nhạc sĩ Việt Khang, người bày tỏ lòng yêu nước qua hai nhạc phẩm “Anh Là Ai?” và “Việt Nam Tôi Ðâu?”

Chiến dịch này kéo dài trong một tháng, từ 8 Tháng Hai đến 8 Tháng Ba, kêu gọi mọi người ký thỉnh nguyện thư gởi Tòa Bạch Ốc. Theo quy định của trang mạng này, để được Tòa Bạch Ốc chính thức trả lời trực tiếp, một thỉnh nguyện thư phải đạt được 25,000 chữ ký trong vòng 30 ngày.

Ðến chiều Chủ Nhật, đã có hơn 54,000 người ký vào thỉnh nguyện thư trên trang mạng của Tòa Bạch Ốc.

“Tòa Bạch Ốc đang quan sát mức độ ký thỉnh nguyện thư này rất kỹ. Khi chúng ta có 25,000 chữ ký họ đối xử với chúng ta khác. Khi có 50,000 chữ ký tình hình sẽ khác nữa. Và khi chúng ta có 100,000 hoặc 200,000 chữ ký, chắc chắn tiếng nói của cộng đồng chúng ta sẽ được các vị dân cử liên bang lắng nghe,” nhạc sĩ Trúc Hồ nhận xét.

Trong chuyến thăm Việt Nam hồi giữa Tháng Giêng của bốn thượng nghị sĩ Hoa Kỳ, chính quyền Việt Nam có đưa ra một danh sách dài nhiều loại vũ khí, trang bị quốc phòng muốn mua của Mỹ, từ dàn radar cho đến hỏa tiễn phòng thủ, bộ phận máy bay. Tuy nhiên, TNS John McCain, một người đi trong đoàn, nói rằng “Việt Nam phải cải thiện nhân quyền” trước khi Hoa Kỳ có thể chuyển giao những hệ thống này.

Trong buổi nói chuyện với Ðại Sứ Ron Kirk, đại diện mậu dịch Hoa Kỳ, hôm 19 Tháng Giêng, Dân Biểu Loretta Sanchez cũng đưa vấn đề nhân quyền trong giao thương Mỹ-Việt.

“Mỗi lần Việt Nam được một thành tựu trong mậu dịch, như PNTR trong thương mại song phương với Mỹ, WTO, hay vào Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, là một lần Việt Nam nuốt lời hứa về nhân quyền và đàn áp nhiều hơn thay vì tự do nhiều hơn,” bà Sanchez nói.

Bà nói thêm: “Việt Nam ngày càng bỏ tù nhiều người, không chỉ các vị lãnh đạo tôn giáo hay những người tranh đấu đòi dân chủ, mà cả những người trẻ lên Internet nói lên những vấn đề của đất nước, như nhạc sĩ Việt Khang.”

Tuy nhiên, vì Việt Nam cứ hứa cải thiện nhân quyền rồi sau đó không thực hiện, Dân Biểu Sanchez đặt vấn đề với Ðại Sứ Kirk là nên bắt Việt Nam thực hiện trước rồi mới ký. Tuy Ðại Sứ Kirk không trả lời rõ ràng về đề nghị này, nhưng theo bà Sanchez, “Chúng ta vẫn có thể đặt điều kiện vào các hiệp định mậu dịch để các nước sẽ gặp khó khăn nếu không thực hiện những điều họ hứa.”

Nhạc sĩ Trúc Hồ cho biết đài SBTN sẽ chọn ra 50 người từ 50 tiểu bang đã tham dự trong cuộc vận động ký thỉnh nguyện thư cùng với phái đoàn truyền thông và một số các tổ chức đã tiếp tay trong thời gian qua để vào Tòa Bạch Ốc ngày 5 Tháng Ba.

Ngoài ra, một số ca sĩ của Trung Tâm Asia từng hát hai tác phẩm của nhạc sĩ Việt Khang cũng sẽ đi cùng để trình bày hai nhạc phẩm này tại Tòa Bạch Ốc.

Nhạc sĩ Trúc Hồ cũng cho biết buổi tiếp xúc cộng đồng Việt Nam và trình diễn hai tác phẩm của nhạc sĩ Việt Khang sẽ được trang mạng của Tòa Bạch Ốc truyền tải trực tiếp để mọi người cùng xem.

Nhạc sĩ Trúc Hồ cho biết thêm: “Những người muốn đi, xin chuẩn bị gởi tên, ngày tháng năm sinh cùng địa chỉ về cho SBTN để xin giấy phép vào Tòa Bạch Ốc nội trong ngày Thứ Hai, 20 Tháng Hai và xin chú ý là Tòa Bạch Ốc chỉ hạn chế tiếp xúc khoảng 100 người mà thôi. Riêng Quốc Hội thì không giới hạn số người tham dự. Quý vị tham dự viên phải tự túc vé máy bay đến thủ đô Hoa Thịnh Ðốn.”

Khi được hỏi cảm tưởng về sự kiện cộng đồng Việt Nam được Tòa Bạch Ốc chú ý với hơn 54,000 chữ ký, nhạc sĩ Trúc Hồ nói: “Có thể nói, đây là một Hội Nghị Diên Hồng ở xứ Mỹ. Chúng ta đến Tòa Bạch Ốc lần này với tư cách những người gởi thỉnh nguyện thư trực tiếp, chứ không phải một đảng phái nào. Ðây là năm bầu cử, chúng ta phải tận dụng cơ hội này.”

Thỉnh nguyện thư vẫn còn trên trang mạng Tòa Bạch Ốc và vẫn còn nhận chữ ký, tại địa chỉ https://wwws.whitehouse.gov/petitions.

    Phỏng vấn về buổi họp mặt ngày 5 tháng 3 tại Tòa Bạch Ốc của người Việt đại diện các tiểu bang:

               NS Trúc Hồ (Giám Đốc SBTN)    TS Nguyễn Đình Thắng (Giám Đốc BPSOS)

             Vận Động Nhân Quyền Cho Việt Nam
              ở Tòa Bạch Ốc & Quốc Hội Hoa Kỳ
                                                    ~ 5 & 6 tháng 3, 2012 ~

  

                                                        (2 hình trên của Ô Dung Tran)

> Tường Thuật của Phóng viên Michael Hòa (Đài Saigon Network TV - Houston, TX)

Tường Thuật của Phóng viên Trà Mi (Đài VOA -Tiếng Nói Hoa Kỳ)

> Tường Thuật của Phóng viên Việt Long (Đài RFA - Á Châu Tự Do)

Phóng sự của Ông Bùi Dương Liêm (Đài Truyền Hình Việt Nam HTĐ)

> Bộ hình của Ông Nguyễn Văn Đặng:   >  1    >  2

> Bộ hình của Dung Tran

> Luật Sư Nguyễn Tâm (Radio Phố Đêm) phỏng vấn Nam Lộc - 6 tháng 3, 2012

> Tường Trình Đặc Biệt về Nhân Quyền cho Việt Nam - Trúc Hồ, Đỗ Phủ, Võ Thành Nhân (SBTN-DC)

> Phỏng vấn Luật sư Đỗ Phủ (Phó Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị SBTN) - Trà Mi (Đài VOA)

> Vận Động Quốc Hội Hoa Kỳ - Quốc Trang & Dân Anh ( Radio CTM)

> Tường thuật của Trọng Thắng (Vietface Live) về vận động ở Quốc Hội Hoa Kỳ

> Trọng Thắng phỏng vấn Cựu Dân Biểu Hoa Kỳ Joseph Cao (Cao Quang Ánh)

> Phóng sự của Phóng viên Thanh Trúc (Đài RFA - Á Châu Tự Do)

> Dân Biểu Ed Royce (California) phát biểu cảm tưởng

> Tường thuật buổi họp mặt với Đại diện Chính Phủ Hoa Kỳ - Đỗ Dũng (Báo Người Việt - Cali)

> Thông Điệp "Human Rights for VietNam" tại Quốc Hội Hoa Kỳ - Đỗ Dũng (Báo Người Việt - Cali)

               

Ðại diện Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, từ trái: Ông George Selin (Vietnam Desk), ông Thomas Debass (Global Partnerships Initiative), ông Eric Barboriak (Văn Phòng Ðông Nam Á Sự Vụ) và ông Michael Posner (phụ tá ngoại trưởng đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Ðộng), tại buổi gặp cộng đồng VN tại Tòa Bạch Ốc.

       

                                                                    (2 hình trên của Ô Đỗ Dzũng -Báo Người Việt)

         

                                      Thượng Nghị Sĩ Jim Webb tiếp xúc với người Việt 

                                                 (2 hinh trên của Ô Nguyễn Văn Đặng)

         Partnerships for Human Rights, Here and Abroad    

                            Posted by Tuyet G. Duong on March 08, 2012 at 09:04 AM EST

On Monday, the White House Office of Public Engagement organized a briefing for 165 Vietnamese Americans from 30 different states who work across diaspora communities in order to promote human rights, global partnerships, and opportunities for Vietnamese abroad.
This briefing celebrated the unity and diversity of the Vietnamese American community.  Briefing participants expressed the desire to elevate the “everyday” Vietnamese American, the nail salon worker, the bus driver, the post office worker, the fisherman, or the thousands of individuals who work hard day after day, but continue to pay close attention to the affairs of their homeland, Vietnam. These are the communities that our President is fighting for through his work on healthcare reform, creating jobs, and strengthening the economy during this make or break moment for the middle class.
Quintan Wiktorowicz, Senior Director for Community Partnerships at the National Security Staff, in his remarks, emphasized how fortunate we are as a country to have communities that can organize and mobilize around important issues to make a difference, and how this is an American trait.  He noted that when he talks to foreign audiences they are amazed at the empowerment of our diaspora communities and their fundamental “can do” attitude towards solving problems.  This is part of the American experience going back hundreds of years.  It is the uniqueness of American civil society.
Dr. Wiktorowicz also described three levels of relationships with communities: trust building; engagement (listening and exchanging ideas); and partnership.  The briefing for the Vietnamese American community demonstrated the Administration’s commitment to partnership with the community, which involves rolling up our sleeves and working together to solve tough problems. Dr. Wiktorowicz eloquently connected the struggle for rights abroad to the American experience for every audience member, who can take those ideas back to their own communities.
Participants were also briefed by a panel of State Department speakers addressing the issue of human rights in Vietnam. This panel's distinguished speakers included Assistant Secretary for the Bureau of Democracy, Human Rights, and Labor, Michael Posner, Director of Global Partnerships, Thomas Debass, and Acting Director for Mainland Southeast Asia in the Bureau of East Asia and Pacific Affairs, Eric Barboriak. 
Assistant Secretary Posner noted that human rights issues are a key component of ongoing discussions with Vietnam.  Our State Department panelists stressed that the United States continuously engages Vietnam on human rights through many different channels, including the annual U.S.-Vietnam Human Rights Dialogue.
This dialogue was an important first step in strengthening the government’s diaspora engagement efforts.  America hosts the largest population of Vietnamese outside of Vietnam.  According to the 2010 Census, there are over 1.55 million Vietnamese residing here in the United States; this is a 38% increase in numbers since 2000.
This is a growing community that has made important contributions to America’s economy, arts, culture, and society.  Moving forward, these conversations add tremendous value to the federal government’s efforts to augment human rights, health, education, and improving the quality of lives of Vietnamese communities here and abroad.

Tuyet G. Duong serves as Advisor on Civil Rights and Immigration for the White House Initiative on Asian Americans and Pacific Islanders.

Nguồn: http://www.whitehouse.gov/blog/2012/03/08/partnerships-human-rights-here-and-abroad

                      >   Thông Cáo Đến Báo Chí của SBTN - 8 tháng 3, 2012

            Xin Đừng Mong Đợi Thái Quá! - Nam Lộc
 
Cuộc tiếp xúc để trao thỉnh nguyện thư về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam lên Tòa Bạch Ốc vừa chấm dứt vào buổi trưa, thì đến chiều tối đã có những lời nhận định và phê phán tiêu cực, cho rằng chuyến vận động và gặp gỡ đại diện chính quyền Hoa Kỳ đã không diễn ra như mọi người “mong đợi”! Tôi thật sự ngạc nhiên và không hiểu rằng chúng ta mong đợi điều gì hơn những kết quả vĩ đại mà cộng đồng người Việt đã thực hiện và gặt hái được trong gần một tháng trời qua.
 
Đây là lần đầu tiên người Việt hải ngoại biết sử dụng “sức mạnh của người dân” (people’s power) để đạo đạt tiếng nói cùng ý nguyện của mình lên cấp lãnh đạo HK. Chính sự đáp ứng nhanh chóng và mạnh mẽ như vậy đã khiến Tòa Bạch Ốc phải cử người ra tiếp xúc, và gặp gỡ cộng đồng người Việt để nhận thỉnh nguyện thư cùng chia sẻ mối quan tâm và nhấn mạnh về chính sách bảo vệ nhân quyền của nước Mỹ với chúng ta. Các viên chức được trao phó nhiệm vụ này đều là những người nắm giữ các vai trò then chốt và trực tiếp trách nhiệm trong vần đề mà chúng ta đã nêu ra và quan tâm. Từ các vị phụ tá ngoại trưởng HK, phụ trách về các vấn đề dân chủ và nhân quyền cho đến các chuyên viên về Đông Nam Á Sự Vụ và đặc trách về vấn đề Việt Nam . Thêm các viên chức lãnh đạo Văn Phòng Đặc Trách Á Châu Sự Vụ của chính quyền Obama, cùng các luật sự, phụ trách về dân quyền và nhân quyền trên thế giới v..v… Họ đã tiếp xúc, trò chuyện và lắng nghe một cách nghiêm chỉnh từng lời phát biểu, từng mối quan tâm của hơn 100 thành viên đại diện cho mọi thành phần và đến từ nhiều tiểu bang trên đất Mỹ, để rồi sau đó các viên chức này sẽ báo cáo trực tiếp lên Tổng Thống Hoa Kỳ. Vậy chúng ta còn mong đợi gì hơn, đây là những vấn đề không thể giải quyết trong một sớm, một chiều! Điểm quan trọng là nguyện vọng của chúng ta đã có cơ hội đạo đạt đến những người trách nhiệm. 
 
Thật ra ngay từ khi Tòa Bạch Ốc chú ý đến kết quả thỉnh nguyện thư của cộng đồng người Việt thì các vị phụ tá đặc trách trang mạng “We The People” sau khi trình lên văn phòng Tổng Thống, một viên chức trách nhiệm bộ phận này đã tiết lộ với chúng tôi rằng, tổng thống Obama ngỏ ý rằng, nếu hoàn cảnh và thì giờ cho phép thì ông muốn đích thân tiếp đón các đại diện của cộng đồng người Việt, cũng như muốn được hiểu thêm về nội dung hai bài hát cùng lý do mà người sáng tác ra nó đã bị đưa vào nhà tù ở VN. Tuy nhiên vào lúc 4 giờ sáng Thứ Hai, ngày 5 tháng 3, 2012 giờ California, tức là 7 giờ sáng giờ Washington DC, thì một viên chức khác đã thông báo cho tôi biết rằng, ngày hôm nay sẽ có những cuộc họp khẩn giữa Tổng Thống Obama, và các viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cùng với Thủ Tướng Do Thái Benjamin Netanyahu, về tình hình khẩn trương ở Trung Đông, mà theo viên chức đó thì đây có thể là cơ hội cuối cùng để HK thuyết phục Do Thái đừng tấn công Iran trong lúc này, vì phản ứng của những người lãnh đạo quá khích xứ Iran có thể xẩy ra làm thiệt hại tài sản và nhân mạng của người Mỹ ở khắp nơi trên thế giới mà hậu quả sẽ không thề nào lường nổi. Viên chức này cũng cho biết dù Tổng Thống Obama có xuất hiện trong buổi hội kiến với cộng đồng người Việt được hay không thì kết quả của việc đệ trình thỉnh nguyện thư cũng như tìm hiểu và nghiên cứu mối quan tâm của người Việt về vấn đề nhân quyền ở VN cũng sẽ diễn ra giống nhau, không có gì thay đổi.
 
Ngay khi nhận được tin này tôi đã chia sẻ ngay với một số thân hữu, trước là để thông báo và sau là muốn lắng nghe các ý kiến đóng góp của họ. Tôi rất vui và phấn khởi vì hầu như tất cả đều có cùng một nhận định: Chúng ta không thể mong đợi gì hơn những thành quả vĩ đại mà cộng đồng VN tại hải ngoại đã đạt được trong chiến dịch thỉnh nguyện thư vừa qua. Bởi vì chưa bao giờ người Việt hải ngoại có cơ hội thể hiện tình đoàn kết và gắn bó keo sơn như lần này! Chưa bao giờ có một cuộc “bỏ phiếu bằng tim” qua thỉnh nguyện thư tập hợp được số lượng người tham dự đông đảo và đáp ứng nhanh chóng như lần này. Chưa bao giờ có sự tiếp tay chặt chẽ của các hội đoàn người Việt đến từ khắp mọi tiểu bang trên toàn nước Mỹ cũng như từ nhiều quốc gia trên thế giới kể cả ở VN. Muôn người như một, đồng tâm, đồng lòng, không phân biệt tuổi tác, nghề nghiệp hoặc giai cấp xã hội. Chưa bao giờ mà hàng ngàn người sốt sắng, tự nguyện, tự bỏ công sức, thời giờ và tiền bạc để tranh đấu cho đồng bào ruột thịt của mình đang bị kềm kẹp dưới chế độ độc tài Cộng Sản.
 
Từ mối xúc động cá nhân, sự đồng cảm và lòng ngưỡng mộ một người bạn trẻ đồng nghiệp, đồng chí hướng, đồng thời quan tâm đến số phận của một tù nhân lương tâm, nhạc sĩ Trúc Hồ đã âm thầm nghiên cứu phương sách vận động nào hữu hiệu nhất để báo động cho những người lãnh đạo quê hương thứ hai của anh là Hoa Kỳ, phải áp lực ngay với nhà cầm quyền CSVN để thả các tù nhân lương tâm cùng những người tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền đang bị họ giam giữ ở VN, và sẽ có thể bị hãm hại đến tinh thần và thể xác. Nhưng không ai có thể ngờ được, mối quan tâm và tình cảm đặc biệt của nhạc sĩ Trúc Hồ đã được nhiều người chia sẻ và tích cực tham gia, tạo thành một biến cố lịch sử trong sinh hoạt của người Việt từ gần 37 năm qua!
 
Nhưng đừng đòi hỏi và trông đợi thái quá ở một cá nhân Trúc Hồ! Đừng đòi hỏi Trúc Hồ phải làm tất cả những điều gì mà quý vị cảm thấy của mình là đúng. Đừng bắt anh ấy phải nghĩ như mình nếu không sẽ là sai! Đừng bắt Trúc Hồ phải tranh đấu cho những người mình muốn mà không phải là Việt Khang v..v… Và nếu trông đợi quá ở một cá nhân trong vị trí khiêm nhường của một người nghệ sĩ có lòng thì tôi cho rằng đó là những mong đợi thái quá! Và điều này sẽ tạo ra những thất vọng viển vông, vô hình chung tự hủy diệt những thành quả to lớn mà tập thể hơn một trăm ba mươi ngàn người ký thỉnh nguyện thư đã đạt được.
 
Thiển nghĩ nếu từ trước đến nay, khi bác sĩ Nguyễn Đan Quế bị bắt ở VN, cá nhân hay tập thể bác sĩ ở hải ngoại lên tiếng tranh đấu, vận động, ký thỉnh nguyện thư hoặc khi nhà báo Điếu Cầy bị bắt thì giới nhà báo hải ngoại lên tiếng, khi luật sư Cù Huy Hà Vũ hay Lê Thị Công Nhân bị CS cầm tù thì luật sư đoàn tranh đấu, khi hòa thượng Thích Quảng Độ hoặc linh mục Nguyễn Văn Lý bị đàn áp thì các vị lãnh đạo tinh thần hải ngoại không phân biệt tôn giáo đồng lòng kêu gọi dân chúng ký thỉnh nguyện thư như nhạc sĩ Trúc Hồ đối với nhạc sĩ Việt Khang v..v.. thì có lẽ CSVN đã không dám tiếp tục hống hách, ngang tàng, hiếp đáp dân lành và đàn áp dân oan như ở VN hiện nay! Không chừng chế độ có thể cũng đã bị sụp đổ rồi!
 
Nam Lộc

Chào Em Tháng Ba 2012,
Nghe Việt Khang Hát Ứa Nước Mắt -
Trần Củng Sơn

Tháng hai bịn rịn chia tay với một ngày vớt vát 29 và những đứa bé sinh ra ngày này sẽ phải chờ bốn năm mới tổ chức sinh nhật một lần.

Chào em tháng ba 2012, tháng ba hoa khói như câu thơ “yên hoa tam nguyệt” thật đúng với cảnh sắc San Jose và các thành phố lân cận của Bắc Cali. Hoa nở khắp nơi, khói sương lãng đãng tạo vẻ thơ mộng. Tháng ba năm nay bắt đầu có vẻ sôi nổi với chuyện Tòa Nhà Trắng của thủ đô nước Mỹ sẽ chào đón khoảng 100 người Mỹ gốc Việt Nam vào ngày 5/3/2002 để nhận thỉnh nguyện thư và nghe ý kiến cộng đồng mình về vấn đề dân chủ nhân quyền tại Việt Nam và một số vấn đề khác.
Sáng kiến của nhạc sĩ Trúc Hồ, giám đốc đài truyền hình SBTN, muốn cứu nhạc sĩ Việt Khang đang bị bắt vì sáng tác và hát hai bài Việt Nam Tôi Đâu và Anh Là Ai đã được thực hiện thành công bằng cách thu thập chữ ký của khoảng 100 ngàn người gốc Việt Nam trên toàn nước Mỹ trong vòng chỉ một tháng. Có sự phối hợp khéo léo cùng tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, chủ tịch Hội SOS Boat People, một người có kinh nghiệm trong sự liên lạc với chính giới Hoa Kỳ, nên với con số chữ ký nhiều như vậy thì những người đứng đầu Hành Pháp Hoa Kỳ sẵn sàng tiếp xúc.
Đây là một công tác đấu tranh vận dụng sự phổ biến của Internet cũng như sự ảnh hưởng của ca nhạc đối với quần chúng. Hiệu quả của nó tạo nên một sự phấn khởi mang nét mới lạ.
Tên tuổi của nhạc sĩ Việt Khang đã được nhiều người biết tới. Vào các trang mạng, tên bài hát Việt Nam Tôi Đâu và Anh Là Ai đầy rẫy. Vào mạng Youtube đếm con số người nghe hai bài hát này, cộng lại cả triệu lượt xem. Có hình ảnh một bé trai mấy tuổi ôm đàn nhựa hát Anh Là Ai nghe rất dễ thương.

Chào em tháng ba 2012; tháng hai là tháng của Việt Khang và tháng ba này cũng sẽ là như vậy. Anh bạn nhà báo thấm nhuần đạo Phật nói rằng đây là phước đức của người nhạc sĩ, được nhiều người ngưỡng mộ và hai bài hát của anh phổ biến khắp nơi. Đối với một nhạc sĩ sáng tác, còn gì hạnh phúc bằng khi đứa con tinh thần của mình được vang xa như vậy. Thêm một niềm hạnh phúc nữa là chính tác giả hát và làm người nghe rung động.
Có nhiều người đấu tranh đang bị bắt ở tù như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Cù Huy Hà Vũ, Phạm Thanh Nghiên... nhưng trường hợp của Việt Khang thật đặc biệt. Anh là một nghệ sĩ.
Nói theo ý nghĩa của Dịch học thì anh đắc thời, đắc vị, đắc trung có nghĩa là bài hát đưa ra đúng lúc, anh là người trong nước ở vào hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn can đảm sáng tác và phổ biến để bị bắt và ý nghĩa của bài hát thật đúng là đề cao tinh thần yêu nước chống ngoại xâm.
Nghe Việt Khang hát, giọng tha thiết, nhạc đệm khá thích hợp với thời đại có nghĩa là không dùng đàn ghi ta như mấy chục năm trước. Lời ca chân thành dễ hiểu dễ nghe, nét nhạc có biến đổi chút ít để không đơn điệu nhưng vẫn dễ hát và gần gũi với quần chúng. Càng nghe càng thấm thía cho nỗi buồn của một dân tộc đang bị nguy cơ  xâm lăng bởi đế quốc Tàu và  sự bất công to lớn của xã hội với kẻ giàu có gian dối và đa số người dân đói khổ lầm than.

Chào em tháng ba 2012. Việt Khang bị bắt là vì hai bài hát Việt Nam Tôi Đâu và Anh Là Ai có lời ca chống quân Tàu thật mạnh mẽ: “Giờ đây Việt Nam còn hay đã mất mà giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta. Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu” (Việt Nam Tôi Đâu)  “Xin hỏi anh ở đâu, ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngoại xâm; dân tộc anh ở đâu sao đang tâm làm tay sai cho Tàu” (Anh Là Ai).
 Trong thời gian gần đây, trong nước cũng có nhiều ca khúc yêu nước nhắc đến chủ quyền biển đảo, Hoàng Sa Trường Sa nhưng không có bài nào nêu đích danh giặc Tàu. Nhắc tới giặc Tàu là đụng tới một thế lực mạnh mẽ của Trung Cộng đang kềm chế nhà cầm quyền Hà Nội hiện tại. Cứ nhìn những nhà đấu tranh có liên quan đến Hoàng Sa Trường Sa liền bị bắt và chưa được thả. Rõ ràng như Điếu Cày Nguyễn Văn Hải hết hạn tù 2 năm nhưng cho đến nay vẫn mất tăm không biết còn sống hay chết và thân thể như thế nào; chỉ vì anh dám đứng trước Nhà Hát Lớn Thành Phố giương biểu ngữ về chủ quyền Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam.

Chào em tháng ba 2012, hình ảnh ca nhạc sĩ Việt Khang đã đánh thức nhiều thanh niên Việt Nam trong nước và hải ngoại. Như Nguyễn Trải đã viết trong Bình Ngô Đại Cáo thì nước ta hào kiệt thời nào cũng có; cho nên hôm nay vẫn có Việt Khang dũng cảm mà thiết tha cất lên tiếng hát ca khúc yêu nước của mình làm xúc động hàng triệu trái tim con dân Việt Nam.
Trong lúc có một số nhạc sĩ nổi tiếng đương thời, một số tiếng hát ăn khách được gọi là ca sĩ đã đánh mất chữ “SĨ”, một chữ mang ý nghĩa được kính trọng trong văn hóa , vô cảm trước sự đau khổ của đồng bào nghèo khổ, trước nguy cơ diệt vong của dân tộc ; thì tiếng hát Việt Khang thổi lên một làn gió hứng khởi, làm nổi bật vai trò của nghệ thuật ca nhạc mà đóng góp cho cuộc sống.
Thời chiến tranh trước năm 1975, những người Việt Cộng đã lợi dụng chiêu bài chống Mỹ để kích thích lòng yêu nước dân miền Bắc và nhiều nhạc sĩ đã viết những bài ca chiến đấu. Nhưng hiện nay cũng chính những người Việt Cộng đang nắm quyền lại hèn nhát trước áp lực của Trung Cộng đã bắt giam nhạc sĩ Việt Khang vì hai bài hát chống ngoại xâm: Việt Nam Tôi Đâu và Anh Là Ai. Suy gẫm bài học lịch sử thật ngậm ngùi cho dân tộc Việt Nam.

Chào em tháng ba 2012; có lẽ cộng đồng Việt Nam tại Mỹ biết dùng ngoại giao vận đối với các vị dân cử nhiều hơn là các sắc dân khác. Thời vượt biển thập niên 80, có người so sánh thuyền nhân Việt Nam lang thang khắp thế giới giống như dân Do Thái ngàn năm trước bỏ xứ ra đi và mang một lý tưởng quang phục quê hương dân tộc. Và người Do Thái sau nhiều đời đã thành công, có thế lực mạnh mẽ trong các ngành ngân hàng, truyền thông tại Hoa Kỳ và từ đó áp lực chính phủ Mỹ trong những chính sách có lợi cho tổ quốc Do Thái của họ ở Trung Đông. Đó là câu trả lời cho câu hỏi tại sao nhiều nước Hồi Giáo thù nghịch Mỹ mặc dù xứ Hiệp Chủng Quốc này luôn luôn mở rộng vòng tay đón nhận đủ loại sắc dân đến định cư và tiếp thu các nền văn hóa hay đẹp của thế giới.
Một bài học lịch sử khác là những bang hội của người Tàu ở hải ngoại đã hỗ trợ tài chánh cho Tôn Dật Tiên trong công cuộc lật đổ nhà Mãn Thanh tạo nên cách mạng Tân Hợi năm 1911.

Chào em tháng ba 2012, cộng đồng người Việt Nam hải ngoại nhất là tại Hoa Kỳ đã trở thành một nhánh quan trọng của cây tổ quốc Việt Nam. Hàng tỉ đô la gởi về giúp thân nhân và cũng tạo thêm nguồn ngoại tệ trong nước, tự do phổ biến khắp thế giới những tin tức hỗ trợ cho sự đấu tranh dân chủ ở quê nhà và những nhà đấu tranh tại Việt Nam không thấy cô đơn vì có sự ủng hộ tinh thần của hải ngoại. Có lẽ nhạc sĩ Việt Khang trong tù thế nào cũng biết là hàng triệu người đã nghe tiếng hát của anh và đang vận động trả tự do cho anh.
Cộng đồng hải ngoại đã nhiệt thành ủng hộ các phong trào kháng chiến thập niên 80 nhưng đại cuộc đã không thành và tình thế đã đổi thay cùng mục tiêu đấu tranh là tự do dân chủ nhân quyền và chế độ đa nguyên đa đảng vì độc đảng là biểu hiện của độc tài. Và hiện nay vấn đề chủ quyền của dân tộc Việt Nam trước nguy cơ bị xâm lăng của Trung Cộng- vốn lúc nào cũng muốn thực hiện sự bành trướng lãnh thổ và đồng hóa các dân tộc khác theo chủ nghĩa Đại Hán cũng trở thành đề tài nóng bỏng.

Chào em tháng ba 2012, khi đế quốc Liên Xô sụp đổ cùng chủ nghĩa cộng sản vào năm 1991 thì những người Việt Cộng vội vàng bám lấy Trung Cộng để bảo vệ chế độ của họ và từ đó cho đến nay sự lệ thuộc vào nước đàn anh này càng thêm sâu đậm. Và cũng vì thế mà những người Việt Cộng đã đưa tổ quốc Việt Nam đến một tình trạng hết sức nguy hiểm là có thể bị giặc Tàu, kẻ thù truyền kiếp ngàn năm, xâm lăng bất cứ lúc nào.
Cũng còn may mắn là Hoa Kỳ vẫn còn mạnh mẽ để can thiệp vào vùng Biển Đông và Đông Nam Á để chận đứng tham vọng bành trướng của Trung Cộng. Người dân ai cũng biết là Mỹ không thể nào chiếm và đồng hóa dân tộc Việt Nam vì họ ở xa quá và khác biệt rất nhiều về chủng tộc nhưng đế quốc Đại Hán- một bộ mặt khác của Trung Cộng thì sẵn sàng làm. Thời Mao Trạch Đông còn sống đã vẽ bản đồ Trung Cộng có thêm phần đất hình chữ S; nhìn thấy họ đưa hàng triệu dân Hán đến Tây Tạng để từ từ đồng hóa dân bản xứ này thì mới cảm nhận mối nguy hiểm mất nước vĩnh viễn của Việt Nam cỡ nào. Cho nên những lời ca thống thiết của Việt Khang nói lên điều đó. “ khi thế giới này đã không còn Việt Nam”.

Chào em tháng ba 2012, chúc mừng cuộc vận động lấy hơn 100 ngàn chữ ký thành công để cộng đồng có tiếng nói với Tòa Nhà Trắng Hoa Kỳ. Trên con đường dài, mỗi người Mỹ gốc Việt là một công dân tốt, đóng góp nhiều cho xứ sở này, có thêm nhiều nhân tài về các lãnh vực khoa học kỹ thuật, nghệ thuật, thể thao, văn hóa và nhất là kinh tế tài chánh. Cộng đồng hải ngoại cũng nên có nhiều hoạt động có ý nghĩa về văn hóa, xã hội cùng nghệ thuật để cho những người trong nước nể phục vì chúng ta có một số lợi điểm so với họ.
 Cho dù có một số người ở hải ngoại “ phù thịnh hơn phò suy” , bám theo cán bộ quyền thế trong nước để hưởng lợi nhưng đa số đồng hương vẫn đậm đà tình yêu quê hương dân tộc, vẫn ủng hộ chính nghĩa đấu tranh cho tự do dân chủ nhân quyền và chống giặc ngoại xâm. Hàng triệu người ngưỡng mộ Việt Khang cho thấy điều ấy.

Chào em tháng ba 2012, tình hình cho thấy chỉ khi nào đế quốc Trung Cộng nội loạn thì những người Việt Cộng mới mất đi cái thế được bảo kê từ đàn anh phương bắc và lúc đó người dân Việt Nam mới có cơ hội tốt để lật đổ một chế độ bắt chước chủ nghĩa ngoại lai, phi dân tộc, phi nhân bản và độc tài tham nhũng thối nát chưa từng có trong lịch sử dân tộc.
Nào ai biết là đến khi nào thời cơ mới có, và cũng có thể là chẳng có cơ hội nào cho dân tộc và họa diệt vong cũng có thể xảy ra. Cho nên mở nghe tiếng hát nức nở của ca nhạc sĩ Việt Khang: “Tôi không thể ngồi yên, để đời sau cháu con tôi làm người, cội nguồn ở đâu, khi thế giới này đã không còn Việt Nam”  mà nước mắt chợt ứa ra.

Trần Củng Sơn
San Jose, đầu tháng ba 2012

            

Anh Là Ai? - Sáng tác: Việt Khang

Xin hỏi anh là ai?
sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai
Xin hỏi anh là ai?
sao đánh tôi, chẳng một chút nương tay
Xin hỏi anh là ai?
không cho tôi xuống đường để tỏ bày
tình yêu quê hương này
dân tộc này đã quá nhiều đắng cay.

Xin hỏi anh ở đâu?
ngăn bước tôi, chống giặc Tàu ngoại xâm
Xin hỏi anh ở đâu?
sao mắng tôi, bằng giọng nói dân tôi
dân tộc anh ở đâu?
sao đang tâm, làm tay sai cho Tàu
để ngàn sau ghi dấu
bàn tay nào, nhuộm đầy máu đồng bào.

Tôi không thể ngồi yên
khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng
dân tộc tôi, sắp phải đắm chìm
một ngàn năm hay triền miên tăm tối

Tôi không thể ngồi yên
để đời sau cháu con tôi làm người
cội nguồn ở đâu?
khi thế giới này đã không còn
Việt Nam.

Tôi không thể ngồi yên
khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng
dân tộc tôi sắp phải đắm chìm
một ngàn năm hay triền miên tăm tối

Tôi không thể ngồi yên
để đời sau cháu con tôi làm người
cội nguồn ở đâu?
khi thế giới này đã không còn
Việt Nam.

Who Are You?

May I ask, who are you?
Why arrest me? What have I done wrong?
May I ask, who are you?
Why beat me without the slightest mercy?
May I ask, who are you?
To keep me from protesting
For love of this country, whose people have endured far too much!

May I ask, where are you?
Forbidding me from opposing a Chinese invasion
May I ask, where are you?
Why scold me in the language of my people?
Where is your nationalism?
Why consciously take orders from China?
You will leave a mark to last a thousand years
Your hands will be stained with the blood of our people

I cannot sit still
While Vietnam collapses
And my people sink
Into a thousand years of eternal darkness

I cannot sit still
My children and the next generation deserve a future
Where will our roots be
When Vietnam is no longer in this world?

Qui Es Tu?  - Dịch: Antoine Figali

Dis-moi, qui es tu?
Qu'ai-je fait, pourque tu m'arrêtes?
Dis-moi, qui es tu?
Me frappant, sans la moindre pitié?
Dis-moi, qui es tu?
M'interdisant, d'exprimer
L'amour pour ce pays, et ce peuple a trop de souffrance!

Dis-moi, d'où viens tu?
M'empêchant, d'opposer à la Chine?
Dis-moi, d'où viens tu?
M'insultant, dans notre propre langue?
Quelle est ta racine?
Quelle raison, de servir l'ennemi?
Et laisser la trace
Que tes mains, trempées de nos sangs

Je ne peux me taire
Quand mon pays est, ébranlé
Et mon peuple va se noyer
Dans l' obscurité à l' éternité

Je ne peux me taire
Pour l'avenir, de mes descendants
Quelle sera leur racine?
Quand ce monde, n'a plus de Vietnam

Wer bist du?

Darf ich fragen, wer du bist?
Warum werde ich verhaftet? Was habe ich verbrochen?
Darf ich fragen, wer du bist?
Warum schlägst Du mich so erbarmunglos?
Darf ich fragen, wer du bist?
Der mich daran hindert auf die Strassen zu gehen um zu protestieren
Aus Liebe zu meinem Land, dessen Volk so vieles ertragen muss.
Darf ich fragen, wo du bist?
Du verbietest mir der chinesischen Invasion entgegenzutreten.
Darf ich fragen, wo du bist?
Warum beschimpfst du mich in der Sprache meines Volkes?
Aus welchem Land kommst du?
Warum führst du Chinas Befehle gewissenlos aus?
Und für Ewigkeiten wird
Das Blut des Volkes an deinen Händen kleben.
Ich kann nicht still sitzen
Während Vietnam zusammenbricht
Und mein Volk bald in die Dunkelheit abtaucht
Für 1000 Jahre oder für immer.
Ich kann nicht still sitzen,
Wenn meine Nachkommen in Zukunft
Ihre Wurzeln nicht kennen
Und Vietnam nicht mehr in dieser Welt existiert.

                                   

                                Việt Khang hát "Việt Nam Tôi Đâu"

VIỆT NAM TÔI ĐÂU - Sáng tác: Việt Khang

Việt Nam ơi… thời gian quá nửa đời người
và ta đã tỏ tường rồi, ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói
Mẹ Việt Nam đau từng cơn xót dạ nhìn đời
người lầm than đói khổ nghèo nàn
kẻ quyền uy giàu sang dối gian

Giờ đây… Việt Nam còn hay đã mất?
mà giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta
Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội
chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu

Là một người con dân Việt Nam
lòng nào làm ngơ trước ngoại xâm
người người cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi
từng đoàn người đi chẳng nề chi
già trẻ gái trai giơ cao tay
chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam

Việt Nam tôi đâu… Việt Nam tôi đâu… Việt Nam tôi đâu…

               

                                

“Việt Nam tôi đâu?” câu hỏi của nhiều thế hệ - Trần Trung Đạo

Buổi trưa ở Chennai. Làm việc xong trên đường trở về khách sạn, tôi nhờ người lái xe đưa đi thăm vịnh Bengal. Đứng bên bờ vịnh nhìn sang phía bên kia bờ là Đông Nam Á. Tôi tự hỏi Việt Nam đang nằm ở đâu sau dòng nước xanh xa thẳm kia. Và cùng lúc tôi chợt nghĩ đến bài hát “Việt Nam tôi đâu” của Việt Khang đang trở thành khẩu hiệu cho tuổi trẻ trong và ngoài nước.

Việt Nam tôi đâu?

Câu hỏi của tôi vang lên theo từng đợt sóng dội vào bờ cát Chennai nhưng tuyệt nhiên không có tiếng trả lời. Một người đứng trên đất khách và một kẻ đang ở trong tù có cùng một câu hỏi.

Thì ra, không phải người đi xa mới thấm thía nỗi đau của kẻ thiếu quê hương mà cả những người đang sống trên đất nước vẫn đi tìm kiếm quê hương. Và quê hương chúng tôi đang tìm kiếm, không chỉ là núi đồi, sông biển, ruộng vườn, cây trái nhưng là một quê hương có khối óc tự do, có tâm hồn nhân bản, có trái tim dân chủ, có đôi chân tiến về phía trước và đôi tay kiến tạo một xã hội thanh bình thịnh vượng cho mãi mãi Việt Nam.

Thời gian tôi sống ở xứ người dài hơn so với thời gian sống ở Việt Nam và đã nhiều năm làm công dân Mỹ nhưng ngoại trừ việc phải điền vào những giấy tờ cần thiết, khi được hỏi tôi là ai, tôi luôn trả lời tôi là người Việt Nam. Một phần,tôi cảm thấy chút gì đó ngượng ngùng khi nhận mình là người Mỹ và một phần khác tôi không thể từ chối đất nước đã sinh ra tôi. Tôi cám ơn nước Mỹ đã cứu vớt tôi từ biển cả, cho tôi chiếc nệm ấm, giúp tôi có cơ hội học hành, dang rộng đôi tay chào đón khi tôi bước xuống phi trường lần đầu trong một đêm đông lạnh, nhưng suy nghĩ và phân tích cho cùng, tôi vẫn là người Việt Nam. Tôi nghĩ về nước Mỹ với một trách nhiệm công dân mang tính pháp lý hơn là một người con mang trên vai nghĩa vụ tinh thần. Tôi không biết kiếp sau, nếu có, tôi là gì nhưng kiếp này tôi là người Việt Nam. Tôi dặn lòng như thế.

Việt Nam tôi đâu?

Câu hỏi có vẻ ngô nghê nhưng không phải dễ trả lời. Nếu ai hỏi, thật khó cho tôi gỉải thích đủ và đúng trong một câu ngắn gọn. Việt Nam của tôi không phải là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và dĩ nhiên không phải là chế độ cai trị con người bằng nhà tù và sân bắn như hiện nay.

Nhìn chiếc ghe hư nằm trơ trọi trên bờ biển Chennai, tôi chợt nhớ đã có một thời, nhiều thuyền nhân Việt Nam từng hỏi “Việt Nam tôi đâu” và đã đồng ý với nhau rằng Việt Nam đã chết như trong bài hát Một lần miên viễn xót xa quen thuộc của nhạc sĩ Nguyễn Đức Thành:

Giờ đây, mỗi đứa con lạc loài mỗi nẽo
Đứa London, đứa Paris, đứa đèo heo gió hút
Gặp nhau từng hàng lệ xót xa, buông những câu chào
Đôi ba sinh ngữ, Bonjour, Au revoir, Hello, Good bye
Con gục đầu chua xót đắng cay.
Thưa me, thưa me, thưa me, quê hương mình
Đã chết rồi, mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ Việt Nam ơi …”

Vì “quê hương mình đã chết rồi” nên hàng triệu đứa con của mẹ phải bỏ ra đi khắp chân trời góc biển.

Có người không đồng ý và cho rằng quê hương vẫn còn đó, núi sông vẫn còn đó, chết chóc gì đâu mà than vãn. Việt Nam là quê hương của tất cả chúng ta. Không có quê hương của người quốc gia hay quê hương của người cộng sản. Không có quê hương tư sản hay quê hương vô sản. Quê hương vẫn còn có đó và sẽ mãi mãi còn đó cho ngàn đời sau.

Đúng hay sai, còn hay mất, sống hay chết tùy theo cách hiểu và cách nhìn về đất nước. Với tôi và có thể với nhiều đồng bào cùng cảnh ngộ, quê hương không chỉ là những vật vô tri, vô giác nhưng phải là một quê hương sống động và có tâm hồn. Sau 30 tháng Tư năm 1975, quê hương Việt Nam đã mất tâm hồn và thậm chí trở thành tù ngục. Việt Nam, nơi con người bị đối xử như con vật. Việt Nam, nơi con người không có quyền nói những điều họ muốn nói, hát những bài hát họ yêu thích, viết những dòng thơ họ muốn viết. Hàng triệu người Việt Nam đã không còn chọn lựa nào khác hơn là ra đi.

Hành trình của hai hơn hai triệu người Việt Nam từ sau tháng Tư năm 1975 không chỉ được ghi bằng những bước chân rỉ máu trên những chặng đường đầy đau thương thử thách nhưng còn qua những bài hát được viết như tiếng thét gào của đoàn lưu dân trên sa mạc trần gian.

Mai tôi đi, tôi đi vào sương đen
Sương rất độc tẩm vào ngươì nỗi chết
Quê hương ta sống chia dòng vĩnh biệt
Chảy về đâu những nước mắt đưa tin.

(Mai tôi đi, nhạc Nguyễn Đình Toàn)

Những ngày tháng lênh đênh đó, ai không dừng tay dù đang làm việc gì khi nghe Người di tản buồn của nhạc sĩ Nam Lộc, Sài Gòn niềm nhớ không tên của nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn hay Đêm nhớ về Sài Gòn của cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng cất lên từ giọng ca Khánh Ly? Có ai không chợt nghe lòng mình chùng xuống khi chị Nguyệt Ánh cất lên những lời não nùng trong Một chút quà cho quê hương của nhạc sĩ Việt Dũng? Có ai không nghe như có tiếng mưa rơi dù đang đứng giữa phố Bolsa nắng gắt khi nghe giọng Ngọc Lan kể lể trong Khóc một dòng sông của nhạc sĩ Đức Huy? Và nhiều nữa, Phạm Duy với 1954 Cha bỏ Quê 1975 Con bỏ Nước, Nhật Ngân với Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh, Châu Đình An với Đêm chôn dầu vượt biển, Phan Văn Hưng với Ai trở về xứ Việt, Phan Ni Tấn với Bài hát học trò, Tô Huyền Vân với Quê hương bỏ lại v.v..

Và tất cả đã đóng góp phần mình viết nên bài trường ca đầy bi tráng của một bộ phận dân tộc Việt Nam sau mùa bão lửa 1975. Từ Camp Pendleton đến Leamsing, Palawan, Pulau Bidong, Sungai Besi, Bataan, White Head, Panat Nikhom, Galang, những tên tuổi địa danh đi vào lịch sử Việt Nam qua cái chết tủi buồn của mẹ, qua giọt nước mắt của em, qua tiếng gào thống thiết của anh vọng lên giữa Thái Bình Dương bát ngát.

Thời gian cuốn đi bao vết tích, tạo ra bao đổi thay của thời thế và con người. Bây giờ, một số nhạc sĩ đã qua đời, một số đang qua đời trong cách khác và một số vẫn tiếp tục đi trên con đường lý tưởng dù tuổi tác đã già. Nhưng dù sống hay chết, bỏ đi hay ở lại, những bài hát của họ đánh dấu một giai đoạn lịch sử nhiều bi tráng của đất nước và góp phần xây lên tấm bia đá thuyền nhân bi thương ngàn đời trong lịch sử Việt Nam.

Và những người còn ở lại, phải chăng họ dễ dàng trả lời “Việt Nam tôi đâu?”

Không. Tôi không nghĩ thế. Nếu ai hỏi những người thuộc thế hệ đã trải qua giai đoạn cùng cực những năm sau 1975 còn sống hôm nay có thể họ cũng sẽ trả lời trái tim Việt Nam có một thời ngừng đập. Thời gian dừng lại. Không gian đóng kín bịt bùng. Việt Nam đã chết ngay cả trong lòng những người đang sống giữa lòng đất nước. Một triệu dân Sài Gòn dắt nhau sống lây lất trong các vùng kinh tế mới. Nhiều trăm ngàn sĩ quan viên chức miền nam bị đầy đọa khắp các trại tù. Con người Việt Nam sau 1975 vẫn phải sống, phải thở, phải tìm mọi cách để sinh tồn trong hoàn cảnh nghiệt ngã chứ không phải là những con người an vui hạnh phúc như phần lớn của sáu tỉ người còn lại trên thế giới. Chính ông Võ Văn Kiệt khi còn sống đã phải thừa nhận niềm vui của đảng Cộng Sản là nỗi buồn của nhiều triệu người dân Viêt.

Dân tộc nào cũng có thể phải trải qua những chặng đường đau thương gian khổ nhưng Việt Nam có thể nói là một trong số rất ít quốc gia mà sự chịu đựng kéo dài qua nhiều thế hệ. Hơn nửa đời người trôi qua, tiếng thét vẫn còn vang vọng qua bài hát của nhạc sĩ Việt Khang:

Viêt Nam ơi
Thời gian quá nửa đời người
Và ta đã tỏ tường rồi
Ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói
Mẹ Việt Nam đau từng cơn xót dạ nhìn đời
Người lầm than đói khổ nghèo nàn
Kẻ quyền uy giàu sang dối gian.

Sau 36 năm, Việt Nam chẳng những không bước thêm một bước nào; trái lại, về kinh tế, chính trị, so với đà tiến nhân loại, đã lùi xa hơn vào quá khứ, và văn hóa đạo đức đang trở về với thời sơ khai nô lệ, nghĩa là thời kỳ mọi của cải đều có thể mua bán, trao đổi, kể cả mua bán, trao đổi chính con người. Người mẹ đang từng cơn xót dạ nhìn đời mà Việt Khang gặp hôm nay không khác gì người mẹ mà tôi gặp đi bán máu ngoài nhà thương Chợ Rẫy mấy chục năm trước. Nếu ai hỏi Việt Nam của mẹ ở đâu, chắc chắn mẹ sẽ chỉ ra những nấm mồ vô chủ. Những bầy em đói khổ nghèo nàn mà Việt Khang mô tả hôm nay cũng không khác gì đám trẻ tôi đã gặp ở vùng kinh tế mới Đồng Xoài ba mươi lăm năm trước. Nếu ai hỏi Việt Nam của các em đâu, các em sẽ chỉ ra những vỉa hè bụi bặm, những góc phố tối tăm. Nhưng hiểm họa đất nước đang phải đương đầu không chỉ là độc tài, tham nhũng mà còn là đại họa mất nước.

Giờ đây Việt Nam còn hay đã mất
Mà giặc tàu ngang tàng trên quê hương ta
Hoàng Trường Sa, đã bao người dân vô tội
Chết ngậm ngùi vì tay súng giặc tàu

Là một người con dân Việt Nam
Lòng nào làm ngơ trước ngoại xâm
Người người cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi

Từng đoàn người đi chẳng nệ chi
Già trẻ gái trai giơ cao tay
Chống quân xâm lược
Chống quân nhu nhược
Bán nước Việt Nam
Việt Nam tôi đâu
Việt Nam tôi đâu

Chúng ta đọc quá nhiều, nghe quá nhiều, hãnh diện quá nhiều về lịch sử hào nhùng bốn ngàn năm giữ nước. Vâng, nhưng đó là chỉ là những hào quang của quá khứ, là những thành tựu của tổ tiên, không phải của chính chúng ta. Những bài học thuộc lòng về một quá khứ hào hùng của dân tộc không thể giúp lau khô đi dòng nước mắt hôm nay:

Kính thưa thầy đây bài thuộc lòng của con
Tổ quốc Việt Nam bốn ngàn năm văn hiến
Một trăm năm Pháp thuộc
hai mươi năm đọa đày
Làm sao con thuộc được truyện Kiều Nguyễn Du.
Kính thưa thầy đây là quyển vở của con
suốt một năm không hề có chữ
con để dành ép khô những giòng nước mắt
của cha con, của mẹ con, của chị con, và của …chính con.
(Bài học của con, nhạc Phan Ni Tấn)

Lịch sử không phải là một ngôi miếu để thờ cúng nhưng là một đời sống luôn đổi mới. Truyền thống chỉ là một thói quen lỗi thời nếu truyền thống không được hiện đại hóa. Angkor Wat, Angkor Thom nguy nga, đồ sộ nhưng không cứu được một phần tư dân tộc Khờ Me khỏi bàn tay Pol Pot. Tương tự, Ấn Độ, một dân tộc có nền văn minh lâu đời nhất nhân loại và trải qua các thời đại hoàng kim từ Ashoka đến Gupta, cũng đã chịu đựng hàng loạt ngoại xâm từ Mông Cổ, Hồi Giáo và thực dân Anh kéo dài suốt 600 năm.

Việt Nam cũng thế. Nếu chỉ biết tôn vinh quá khứ và làm ngơ trước hiểm họa Trung Quốc hôm nay, rồi lịch sử dân tộc với những chiến công hiển hách của các thời Ngô, Đinh, Lý, Trần cũng sẽ chỉ là những tấm bia trong một ngôi đền cổ. Hãy tưởng tượng, nếu tất cả chúng ta đều im lặng, làm ngơ, chịu nhục trước hiểm họa mất nước, rồi bốn ngàn năm nữa, những đứa trẻ dòng Việt tộc, đi ngang qua di tích đền Hùng, sẽ căm hận biết bao khi nghĩ về tổ tiên nhu nhược của chúng vào bốn ngàn năm trước đó.

Đừng để lại cho các thế hệ Việt Nam tương lai một ngôi đền mà ngay hôm nay hãy xây cho họ một căn nhà Việt Nam Mới tự do, dân chủ, công bằng, bác ái.

Bài hát Việt Nam tôi đâu của Việt Khang là tiếng chuông đánh thức hồn thiêng sông núi đang ngủ quên trong lòng người. Ngọn đuốc Việt Khang thắp lên soi sáng con đường đi về phía trước. Các thế hệ Việt Nam từ lúc chào đời đã mang tinh hoa tinh huyết của dòng giống Lạc Long, nhưng tinh hoa tinh huyết đó phải được mài dũa thành vũ khí để bảo vệ đất nước hôm nay. Cứu Việt Khang, do đó, không phải chỉ cứu một thanh niên, một nhạc sĩ đang bị tù đày nhưng hơn thế nữa, tự cứu chính mình và từ đó đứng lên cứu dân tộc mình.

Trần Trung Đạo


 

Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com