arrow
Trang Nhà arrow Nhạc arrow DÒNG NHẠC ĐA DẠNG CỦA TRẦN CHÍ PHÚC
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
Syndicate
Bài Mới Đăng
Đang Xem
We have 68 guests online
DÒNG NHẠC ĐA DẠNG CỦA TRẦN CHÍ PHÚC PDF Print E-mail

  

                     Trần Chí Phúc, Tâm Hảo, Phan Anh Dũng (Quán Hội An, San Jose CA - 2012)

Nhạc sĩ Trần Chí Phúc, quê ở vùng Tuy Hòa, hiện cư ngụ ở San Jose, California sau một thời gian định cư ở Canada. Anh viết nhạc từ 1979, đã sáng tác trên dưới 60 nhạc phẩm với nhiều thể loại: tình cảm, quê hương, xã hội, tranh đấu ... Ngoài sáng tác nhạc, anh còn viết văn và viết báo với bút hiệu Trần Củng Sơn.

Một số nhạc phẩm của Trần Chí Phúc đã được phổ biến rộng rãi ở hải ngoại như: "Sài Gòn Em Ở Đó, Chiều San Francisco, Chiều Winnipeg, Thu Tiễn Người, Mùa Thu Đến Rồi Đó Em, Tuy Hòa Quê Anh, Hoa Ngọc Anh Nở Chưa Em, Mời Em Khiêu Vũ, Đêm Giáng Sinh Tha Hương, Này Người Yêu Hỡi, Xin Cám Ơn Tấm Lòng Thế Giới, Cờ Vàng Bay Trên Thành Phố Ta Lưu Vong, Phiêu Bạt, Sài Gòn Một Thoáng 30 năm, Một Thuở Yêu Người, Xác Em Nay Ở Phương Nào, Cô Gái Việt Phố Đèn Đỏ ..."

Anh đã cho ra đời 4 CDs: "Sài Gòn Em Ở Đó - 1986", "Chiều San Francisco - 1995", "Sài Gòn Em Vẫn Còn Đây - 1998","Chào Em Năm 2000" qua tiếng hát của Ngọc Trọng, Jo Marcel, Khánh Ly, Mai Hương, Thanh Thúy, Ý Lan, Duy Quang, Thái Hiền, Như Mai ...
 
Trần Chí Phúc thường xuyên gởi nhạc cho website Cỏ Thơm và tam cá nguyệt san Cỏ Thơm. Một số sáng tác gần đây của anh là: Mùa Hè Sắp Qua Rồi Em Ơi, Ngư Dân Bám Biển, Hoàng Sa Trường Sa Quần Đảo Quê Ta, Áo Trắng Giữa Phiên Tòa...

Nhân dịp sinh nhật năm thứ 19 của Cỏ Thơm vào ngày 30 tháng 3, 2014 lúc 11:30 am tại nhà hàng Harvest Moon ở Falls Church, Virginia, Nhạc sĩ Trần Chí Phúc đã nhận lời mời đến tham dự và sẽ cùng một số ca nhạc sĩ vùng Hoa Thịnh Đốn trình diễn một số nhạc phẩm của anh. Rất mong quý vị đến gặp gỡ và thưởng thức dòng nhạc đa dạng của anh.

 Phan Anh Dũng (Richmond, Virginia - 10 tháng 1, 2014)

                     

                      Phan Anh Dũng & Trần Chí Phúc ở một quán cà phê Starbucks (San Jose - 2011)

                                

                           Mời xem trang "Sinh nhật thứ 19 của Cỏ Thơm"  

                          - chương trình văn nghệ có giới thiệu 12 bản nhạc tiêu biểu của Trần Chí Phúc -

       (Bài viết của Phạm Phú Nam đăng trong tờ chương trình "25 năm âm nhạc Trần Chí Phúc" - 2004)

             

       (Bài viết của Phạm Văn Kỳ Thanh đăng trong tờ chương trình "25 năm âm nhạc Trần Chí Phúc" - 2004)

                                     

                  Một số ca khúc của Trần Chí Phúc

                       Mời nghe toàn bộ những ca khúc ở dưới: Nhạc Trần Chí Phúc

                                            ( hay bấm vào tên bản nhạc )

                Chiều Winnipeg - Jo Marcel                Chiều San Francisco - Thái Châu       

    Sài Gòn Em Ở Đó - Elvis Phương - Khánh Ly giới thiệu      Hoa Ngọc Anh Nở Chưa Em - Khánh Ly

              Cờ Vàng Bay Trên Thành Phố Ta Lưu Vong - Ban Hợp Ca San Jose, California

                          Xin Cám Ơn Tấm Lòng Thế Giới - Tác giả & ban hợp ca San Jose

                             Tuy Hòa Quê Anh - Hương Lan     Phiêu Bạt - Anh Dũng

                            Anh Yêu Em Nên Anh Yêu Sài Gòn - tác giả TCP

                  Mời Em Khiêu Vũ - Ngọc Trọng            Tà Áo Dài Quê Hương - Tuấn Ngọc

           Xác Em Nay Ở Phương Nào - Mai Hương          Cô Gái Việt Phố Đèn Đỏ - tác giả TCP

                       Mai Em Đi - Khánh Ly                      Một Thuở Yêu Người - Ý Lan

                   Mùa Xuân Nói Yêu Em - Thái Hiền          Mùa Hè Sắp Qua - tác giả TCP

                   Thu Tiễn Người - Thanh Thúy               Mùa Thu Đến Rồi Đó Em - Mai Hương

                  Tiếng Hát Em Mùa Thu - Thanh Thu          Chiều Mưa Em Nơi Đâu - tác giả TCP   

                     Giáng Sinh Tha Hương - tác giả TCP       Này Người Yêu Hỡi - Hà Thu Trang

                 Sài Gòn Một Thoáng 30 năm - tác giả TCP        Sài Gòn Chiều Mưa - Quỳnh Hương 

                      Mùa Xuân Hoa Đào Nở - Bích Ngọc           Khi Em Nói Yêu Ta - tác giả TCP 

                    Đóa Hoa Mùa Vu Lan - Mai Hương   Ngư Dân Bám Biển - Thanh Vũ & Đồng Thảo

                 Hoàng Sa, Trường Sa Quần Đảo Quê Ta - Tác giả & ban hợp ca San Jose, California

                                       Sài Gòn Một Thoáng 40 năm - tác giả TCP

                                            Sài Gòn Cảm Khúc - Thái Hiền

                      Viết về tác giả SÀI GÒN EM Ở ĐÓ 
                                               Người viết: Nguyễn Ngọc Ngạn

Tôi chưa có dịp nào nói với nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng là tôi rất thích cái tựa đề cuốn truyện dài “ Người Đi Trên Mây” của ông. Bởi vì mỗi lần nhắc dến nó, tôi đều liên tưởng tới người bạn trẻ gặp gỡ trên đường tị nạn: Trần Chí Phúc. Dưới mắt tôi , Phúc chính là một người đi trên mây, hiểu theo nghĩa riêng của tôi.

Đời người ai cũng có kỷ niệm. Có những kỷ niệm mà mình muốn giữ lại trong lòng, thì hình như chúng cứ phai nhạt dần. Tuổi mới lớn, lần đầu tiên cầm tay một người con gái đã là một kỷ niệm lớn lao trong đời. Cái giây phút rung động kỳ lạ, gai ốc nổi cùng người và trái tim run lên phừng phực. Đó là mới chỉ cầm tay thôi, chưa cầm bất cứ thứ gì khác. Rồi thời gian qua đi, tuổi đời chồng chất mãi, những rung động ấy tan dần và dường như biến mất. Muốn níu kéo tìm lại cảm giác ban đầu cũng chẳng còn thấy nữa. Sau mỗi lần yêu, hình như trái tim lại mòn đi một chút.

Ngược lại, có nhiều kỷ niệm muốn xóa bỏ cho đỡ bận tâm thì chúng lại bám lấy ta. Buổi đầu đặt chân đến đất tị nạn là một trong những kỷ niệm mà tôi muốn quên, nhưng có lẽ khó có thể quên nổi. Giữa năm 1979, tôi từ Mã Lai sang Vancouver, thành phố ấm áp nhất của Canada, nơi có phố Tàu nổi tiếng thứ nhì thế giới sau San Francisco. Trần Chí Phúc điện thoại ngỏ ý muốn về chung sống với tôi. Phúc đang ở Winnipeg, thành phố lớn thứ tư của Canada, được người ta biết đến vì khí hậu nơi đây khắc nghiệt nhất nước. Mùa đông biến thành sa mạc tuyết mênh mông, có hôm hàn thử biểu xuống 40 độ âm. Nó là nguồn cảm hứng để Phúc viết bản nhạc “Chiều Winnipeg” diễn tả tâm trạng của người viễn xứ trước cảnh quạnh hiu trên mảnh đất xa lạ. Với tôi tứ hải giai huynh đệ, huống chi Phúc là người quen cũ từ trại tị nạn, tôi mời Phúc sang ở với tôi. Ba hôm sau, tôi ra đón Phúc ở hành lang, giật mình tưởng một vị Đại Đức trẻ tuổi nào đó đến thuyết pháp. Đầu Phúc trọc lóc, không một sợi tóc. Anh hận đời đen bạc gì đó ở Winnipeg nên đã xuống tóc và giã từ. Hành trang mang theo chỉ vỏn vẹn chiếc va li nhỏ và cây Guitar năm chục đồng đeo lủng lẳng trên vai. Tấm thân lau sậy bước đi những bước đi vội vã, bất ổn. Cái aparment hai phòng ngủ của tôi vốn đã chật vì đang chứa đến bốn người rồi, hôm nay có thêm người bạn mới trải mền ngủ dưới sàn mà vẫn yêu đời, líu lo kể chuyện thành phố cũ.

                  

            Nguyễn Ngọc Ngạn và Trần Chí Phúc ở Prince Rupert, Canada 1981

Ở với Phúc vài hôm, tôi nhận ra ngay một điều là Phúc và tôi khác nhau về mọi mặt. Từ tâm tình, lối nói chuyện, cách suy nghĩ và thói quen thường nhật. Phúc quê ở Tuy Hòa. Tôi sinh ở Sơn Tây, đất Bắc xa xôi. Tõi đã 33 tuổi trong khi Phúc còn rất trẻ. Phúc có đặc tính của một người miền Trung là luôn luôn bênh vực chủ nghĩa dân tộc quá khích, chống đối bất cứ thứ gì ngoại nhập. Trong chiến tranh, những người này thường tự làm khổ mình vì đòi hỏi một thế đứng trung lập tuyệt đối đến độ không tưởng. Ở thế kỷ này, khi mà thế giới đã trở thành một màng lưới ràng buộc lẫn nhau, làm gì còn có thể có một thế đứng trung lập đúng nghĩa nữa. Dù ta trốn lên hoang đảo, chui vào rừng sâu, tiếng máy bay vẫn có thể chạy ngang đầu, trái bom nguyên tử nổ ở một nơi xa xôi nào đó vẫn đưa phóng xạ tới với ta, dù muốn hay không. Tôi thường tranh luận với Phúc về những quan điểm chính trị mà cả hai đều hết sức bế tắc. Phúc không khéo nói, dễ gây ngộ nhận với người chung quanh. Nhưng tôi luôn luôn thông cảm Phúc, bởi tôi tin vào định mệnh.

Tuy vậy, Phúc và tôi cũng có điểm hợp nhau là cả hai cùng yêu văn nghệ. Nhạc và Văn là hai thứ mà chúng tôi thường bàn cãi suốt ngày. Tôi mang tập bản thảo “Những Người Đàn Bà Còn Ở Lại” viết vội vã trong vòng một tháng ở trại tị nạn, đánh máy lại để tìm cách xuất bản. Ngày đó, Phúc có đọc qua vài chương, không khen, không chê nhưng tận tình khuyến khích. Bây giờ Phúc có dịp xem lại, mổ xẻ kỹ lưỡng và đóng góp với tôi nhiều tư kiến. Đêm đêm nói chuyện với Phúc, tôi mới nhận ra những khuyết điểm của mình, là tôi chỉ có cảm xúc mà nghèo lý luận, có con tim mà thiếu bộ óc. Nhiều nhà văn lão thành, khi nhìn lại quá trình sáng tác của mình, đều phát biểu một ý giống nhau: là không phải cứ đọc nhiều mà viết được. Muốn viết được phải sống nhiều. Nguyễn Công Hoan, nhà văn miền Bắc ở tuổi xế bóng, cẩn trọng ghi lại câu này. Nhà văn lừng danh của Trung Quốc, Ba Kim, cũng nói như thế. Mới đây Hồ Trường An cũng nhắc lại ý đó. Điều này cũng dễ hiểu, ta không đủ khả năng lập thuyết để thành triết gia, thì tiểu thuyết thực sự chỉ là mô phỏng đời sống. Không sống thì lấy chất liệu ở đâu để mô phỏng. Ở tuổi trên ba mươi, qua thời kỳ chinh chiến và lao tù, tôi cũng đã sống nhiều nhưng sống một cách hời hợt, thiếu quan sát và thẩm định. Bên tôi, Phúc trẻ tuổi nhưng có nhiều lý luận khá sâu. Chỉ tiếc rằng Phúc chưa có khả năng sắp xếp, và diễn tả mạch lạc.

Cùng với tôi, Phúc đã thử viết, nhưng khó khăn hơn tôi, bởi vì Phúc mắc phải cái tật chung của nhiều người là quá đắn đo chọn lựa từng câu văn. Viết ra câu nào cũng cảm thấy không hài lòng vì cho rằng câu đó tầm thường quá. Ngược lại, tôi nghĩ cái gì, tôi cứ viết bừa đi, như mình nói chuyện thường nhật.
Phúc cũng làm thơ. Nhưng Phúc vẫn khổ tâm vì hình như câu nào viết ra đều thấy đã cũ, thiên hạ nghĩ ra trước mình. Phúc bỏ thơ sang nhạc. Tôi thường gọi Phúc là “người đi tìm chính mình”, cố vạch cho mình một con đường để đi theo mà loay hoay tốn bao nhiêu ngày tháng.

Theo tôi, Phúc chọn con đường viết nhạc là đúng hơn cả. Phúc đã học nhạc một thời gian khá lâu trong nước. Anh chuyên về Guitar Classic. Bài bản Phúc chưa nhiều, nhưng tiếng đàn anh ngọt ngào hiếm có và khoảng thời gian Phúc ở với tôi, tiếng đàn ấy đã được sử dụng trong nhiều dịp hữu ích. Ngày đó, giáo hội Công giáo British Columbia (B.C Catholic) và Hồng Thập Tự Canada thường đưa tôi đi nói chuyện ở những trường học trại Hè và các giáo xứ để giải thích về vấn đề người vượt biển, nhân dịp phong trào “Boat People” lên cao. Tôi luôn rủ Phúc ôm đàn Guitar đi theo. Cùng với vài người bạn trẻ khác, như Vũ Mạnh Hải, Trần Quốc Vũ và Đinh Thiết Cương, chúng tôi trình diễn văn nghệ Việt Nam, thuyết trình về cuộc chiến Việt Nam và trại cải tạo Cộng sản. Rồi nhân đó quyên tiền gởi sang trại tị nạn. Tiếng đàn của Phúc được thiên hạ nồng nhiệt tán thưởng trong những buổi nói chuyện tương đối nặng nề của tôi. Dân Canada vốn sống yên bình, lơ là với cuộc chiến Việt Nam, bấy giờ tò mò đặt ra hàng trăm câu hỏi để chúng tôi trả lời. Không thể giải thích trọn vẹn trong khoảng thời gian giới hạn, huống hồ Anh văn mình nói khó khăn, tôi bàn với Phúc nên viết hẳn một cuốn sách. Đó là khởi đầu cho tập bút ký “The Will Of Heaven” của tôi in năm 1982.

Trần Chí Phúc là người mơ mộng, lúc nào cũng bận tâm, đôi khi trở thành thiếu thực tế. Tôi nhớ lúc Phúc vào làm ở một nhà hàng Hy Lạp cùng với tôi, tay cầm dao thái dưa leo và cà rốt, nhưng đầu vẫn nghĩ vẩn vơ những chuyện tưởng tượng xa vời. Chủ nhà hàng thấy Phúc thường xuyên lơ đãng, không chú tâm vào công việc, đến bên cạnh hối thúc:
- Hurry up!

Phúc làm được mấy phút rồi lại ngẩn ngơ suy nghĩ tìm vần thơ. Chủ nhân chạy lại, gay gắt hơn:

- Customers are waiting! Hurry up!

Phúc nổi giận, quăng con dao, rồi bỏ ngang việc, ra về! Anh chẳng buồn vì mất việc, chúng tôi sống nghèo đã quen, nhu cầu rất đơn giản. Tiền nhà tiền ăn chẳng bao nhiêu. Di chuyển bằng xe bus, nếu cần thì mượn chiếc Comet hai cửa cũ mèm của Cương, một trong năm đứa sống chung. Thất nghiệp, Phúc dùng thời gian sáng tác. Anh viết “Mai Em Đi” mô tả tâm tình chia ly ở trại tị nạn. Đồng thời, sáng tác “Sài Gòn Em Ở Đó”, ý nhạc và lời ca mà anh đã ấp ủ đã lâu lắm.

Cuối năm 1980, chúng tôi chia tay. Phúc sang Calgary học Đại Học một thời gian rồi lưu lạc sang Cali để thực hiện băng nhạc. Thỉnh thoảng điện thoại và viết thư cho tôi, Phúc vẫn để lộ sự lưu luyến những kỷ niệm cũ. Anh tự làm khổ lấy mình vì muốn níu kéo thời gian. Bạn bè mỗi người một nơi, lấy vợ, lập nghiệp, hòa nhập vào đời sống mới. Chỉ riêng Phúc lúc nào cũng ngậm ngùi đưa tâm hồn trở lại quãng thời gian “hàn vi”, năm sáu đứa độc thân chung sống tại Vancouver, suốt ngày đàn hát, bàn chuyện văn chương, âm nhạc và tối ngủ la liệt trên thảm mốc. Phúc thường nhắc với tôi một kỷ niệm mà chính tôi đôi lúc quên đi. Giữa năm 80, có người bạn gái tôi mới quen sơ, từ Paris theo gia đình sang Canada nghỉ hè. Tôi liên lạc đón cô bạn về nhà chơi, Phúc lăng xăng dọn dẹp. Cương lau chùi lại chiếc xe cũ hai cửa mà một cánh cửa bên mặt không còn mở được nữa, phải dán cứng vào xe, vì hễ đụng mạnh thì nó rụng xuống. Chúng tôi ra phi trường đón người đẹp, rồi rủ sang Victoria ngoạn cảnh. Victoria là thành phố lừng danh của Canada về vườn hồng vĩ đại, thu hút hàng trăm ngàn du khách mỗi năm. Từ Vancouver sang đó phải đi phà hơn hai tiếng. Ba đứa chúng tôi đưa cô bạn sang thăm vườn hồng vào ngày chúa nhật. Nhưng đến cổng, ba thằng moi túi, mới khám phá ra không có đứa nào có tiền. Vào cửa bốn người chỉ có hai chục bạc mà không đủ. Cô bạn thì chỉ mang tiền Pháp, không xài được. Cả bọn lên xe quay về, đãi người đẹp ăn trưa chỉ có gói Corn chip! Khách từ Paris sang thăm mà gặp ba đứa đạm bạc như thế này, chắc chắn trở lại nước Pháp sẽ khó quên cảnh nghèo của Canada! Cô bạn ấy bây giờ là bạn đường của tôi. Mỗi lần nhớ đến kỷ niệm xưa, tôi hơi ngượng nhưng Phúc lại khoái chí cho rằng cuộc đời cần có những giây phút như thế mới đáng nhớ.

Năm nay, 7 năm sau ngày chia tay Trần Chí Phúc, tôi nhận được cuốn băng nhạc “Sài Gòn Em Ở Đó” anh vừa thực hiện xong tại Cali. Những bản nhạc tôi đã nghe, đã hát và một số nhạc mới anh viết sau này. Nói chung, nhạc của Phúc thuộc loại đơn giản, không cầu kỳ, ít biến khúc. Ai đã làm quen với những chuyển cung bất ngờ như “Nguyệt Cầm” của Cung Tiến hay “Đừng Bỏ Em Một Mình” của Phạm Duy thì sẽ khó tìm thấy nét tương tự nơi Trần Chí Phúc.

Nhạc Trần Chí Phúc thuộc loại dễ nghe, không làm khó thính giả. Nhưng nó gây được ấn tượng mạnh trong lòng người nhờ lời ca chứa đầy cảm xúc, thứ cảm xúc của người luôn nuôi dưỡng kỷ niệm và cuộn mình trong thứ cô đơn, cho nên lời nhạc lúc nào cũng như thơ:

Sài Gòn ta từ ngày chia xa
Bao năm rồi mộng ước phôi pha

Hoặc: 

Người đi từ thuở buông tay súng
Có biết cho người chốn lao lung

Hai bài thơ Phúc chọn để phổ nhạc, có cùng một chủ đề: thảm cảnh trên biển, tôi cho là đặc sắc nhất, có thể nhìn thấy trước sẽ được nồng nhiêt đón nhận “ Leamsing Chiều Tị Nạn” của Thế Trân và “ Xác Em Nay Ở Phương Nào” từ bài thơ Biển Buồn của Ngọc Khôi, có những câu rất cảm động:
Leamsing chiều gió lộng
Người thiếu phụ ngó mong
Nhìn biển đông xa tít
Nơi mất con mất chồng

Hoặc:

Chiều ra biển đứng ê chề
Tìm trên ngọn sóng có về xác em
Vớt rong rêu ngỡ tóc mềm
Quay về hướng gió tưởng em thở dài

Văn và Nhạc là hai sinh hoạt sôi động nhất ở hải ngoại. Nhưng hai sinh hoạt ấy có một điểm nhất thời khác hẳn nhau. Văn tiến nhanh hơn nhạc. Cái buổi ban đầu in lại tác phẩm cũ bây giờ hình như “đầy” quá rồi, độc giả cần những cuốn sách mới. Nhạc thì vẫn dậm chân tại chỗ. Những sáng tác mới được cố gắng tung ra, bắt gặp con mất dửng dưng của thị trường. Ở thời điểm năm nay, sách ra hàng tháng, băng nhạc ra hàng tuần. Nhưng sách thì mới mà nhạc vẫn cũ, xào đi nấu lại, chỉ đổi thể điệu, nâng cao kỹ thuật mà thôi. Xa hơn một bước, người ta lấy nhạc ngoại quốc phổ lời Việt, hoặc lấy nhạc Việt cũ chuyển ngữ sang Anh, Pháp. Người viết nhạc mới chẳng nhận được một chút khuyến khích nào khả dĩ làm hành trang tiến tới.

Trần Chí Phúc cũng biết điều ấy. Nhưng những tâm sự của anh không thể không viết ra, không thể không phổ biến, và vì muốn phổ biến một cách trang trọng, anh mời được những giọng ca uy tín nhất để gửi gấm : Mai Hương, Khánh Ly, Duy Quang, Thái Hiền, Jo Marcel, Ngọc Trọng, Thảo My... Và một lần nữa tôi lại được nghe tiếng đàn Guitar ngọt ngào của Phúc đã 7 năm nay thiếu vắng.

Nguyễn Ngọc Ngạn (7/1987)

                        Một số cassettes và CD đã phổ biến

    

    

   

         (Bài viết của Tâm Nguyên đăng trong tờ chương trình "25 năm âm nhạc Trần Chí Phúc" - 2004)

                                             

                        CÁM ƠN TẤM LÒNG THẾ GIỚI - Trần Chí Phúc
         Ca khúc kỷ niệm 30 NĂM QUỐC TẾ CỨU THUYỀN NHÂN VIỆT NAM -
                              Geneva 20-7-1979 / San Jose 20-7-2009

Ngày 10-4-1979 tôi đặt chân định cư tại Winnipeg, Canada sau mấy tháng ở trại tị nạn Kota Bharu Mã Lai. Chuyến vượt biển tuy gian nan nhưng may mắn thuyền của tôi rất nhỏ, chứa 21 người, đến bờ bình an. Tháng 7 năm 1979, mùa hè Winnipeg nắng đổ dài tới mười giờ đêm. Tôi ngồi đọc tờ báo tiếng Việt Dân Quyền có nhắc đến tin mấy chục quốc gia họp tại Geneva ngày 20-7- 1979 để bàn cách cứu thêm thuyền nhân. Bản tin đó tôi nhớ tới hôm nay và sau này đọc thêm tài liệu biết rằng một nghị quyết của buổi họp lịch sử được đưa ra để từ đó các trại tị nạn mở rộng vòng tay đón ghe thuyền tị nạn cập bến, các nước nhận thêm thuyền nhân vào xứ sở của họ, các tàu bè ngọai quốc cứu vớt nhiều hơn các ghe thuyền trên Biển Đông, những người nhân ái và các hội đòan thiện nguyện dành nhiều cảm tình hơn cho những người gọi là Boat People.

Thời đó tôi hãnh diện là một thuyền nhân, đi đâu cũng được người bản xứ Canada hỏi thăm về chuyến vượt biển nguy hiểm của mình. Lái xe phạm luật thì cảnh sát Canada biết là người tị nạn mới qua nên tha không phạt, vào hãng làm năng suất chậm nhưng không bị chủ đuổi vì là thuyền nhân Việt Nam. Mỗi buổi sáng chủ nhật đi nghe các nhà thờ nói về việc cứu giúp bảo trợ thuyền nhân mới qua. Ôi! hai chữ Boat People thật là dễ thương.

Tháng 7 năm 2009 là đúng 30 năm từ cái ngày 65 quốc gia họp để cứu thuyền nhân. Cũng là 30 năm tôi đặt chân xứ người. Đã nhiều thay đổi, nhưng tôi mãi không quên chuyến đi vượt biển làm thay đổi cuộc đời của mình. Thuyền nhân là sự kiện lịch sử bi thảm, nhắc nhớ đến một thời kỳ cai trị khắc nghiệt của người Cộng Sản trên đất nước Việt Nam khiến cho cả triệu người phải liều chết vượt biển. Thuyền nhân là biểu tượng của khát vọng tự do, đi tìm cuộc sống mới thăng hoa xứ người. Thuyền nhân là đề tài lớn cho sáng tác nghệ thuật nhưng cho đến nay vẫn chưa có những tác phẩm lớn xứng đáng với sự kiện này. Hy vọng tương lai, một lúc nào đó sẽ có.

Tôi đã viết vài ca khúc về vuợt biển, trại tị nạn trong mấy chục năm trước. Hôm nay nhân tổ chức buổi kỷ niệm 30 năm quốc tế cứu thuyền nhân vào tối thứ bảy 18-7 09 tại rạp hát Le Petit Trianon ở San Jose, một ca khúc mới ra đời mang tên “Xin Cám Ơn Tấm Lòng Thế Giới”:
Tôi đến đây hai bàn tay trắng. Cố quên đi bao niềm cay đắng, bỏ quê hương băng ngàn sóng gió, kiếp tha hương đất khách bơ vơ.
Xin cám ơn tấm lòng thế giới, đã cho tôi một cuộc sống mới. Xin cám ơn những người nhân ái, đã cho tôi có một ngày mai.
Ngày hôm nay trên xứ người tôi vẫn nhớ.. Những khốn khó những ngày tháng tị nạn xưa. Những mất mát, những đau đớn đã qua rồi. Và mơ ước cùng đời mới đã dựng xây.
Xin tôn kính cám ơn đất trời. Xin tưởng nhớ đến những người đã mất trên Biển Đông
giúp tôi đến nơi đất lành. Xin cám ơn, xin cám ơn , những tấm lòng.”

Tôi hài lòng vì bài hát đã nói được ý tưởng nhớ đến những người đã bỏ mình trên biển cả.

                                                           > Bản nhạc (pdf)

       

                   

                   

                  

                        ( Trích trong "Một Thoáng 26 năm" của Trần Củng Sơn - xuất bản 2013 )

                                                           > Bản nhạc (pdf)

                  Tuy Hòa Quê Anh (youtube) - với hình ảnh Tuy Hòa và tiếng hát Hương Lan

 

 

                                                                   > Bản nhạc (pdf)

 

                  Về bài hát "Thu Tiễn Người" - Trần Chí Phúc (9/2013)

Bài hát "Thu Tiễn Người" được viết từ một cảm xúc có thật. Một buổi tối ở thành phố Calgary xứ Canada, người quen gọi đến nhà và giới thiệu có cô bạn từ Montreal xuống thăm. Cô này yêu thích ca nhạc và muốn nghe tôi đàn hát, nói chuyện văn nghệ. Thời đó, đầu thập niên 1980, người Việt Nam ở thành phố này còn ít và thân tình, gặp nhau trao đổi câu chuyện nghệ thuật là điều thú vị, nhất là một người đẹp từ miền xa đến. Tôi còn nhớ cô ấy hỏi ý nghĩa của một câu hát: “Ôi tóc em dài đêm thần thoại” và tôi cũng chẳng nhớ mình giải thích ra sao! Gặp nhau chỉ trong buổi tối đó và ngày hôm sau cô ấy trở về Montréal. Người quen nhờ tôi đưa cô ấy ra phi trường. Trời Calgary cuối tháng 8 đã chớm thu, hàng cây bên đường lá đã nhuốm màu vàng màu đỏ. Phút chia tay tôi hứa là sẽ viết tặng cô ấy một bài hát để kỷ niệm lần gặp gỡ.

Thời đó rảnh rỗi, mỗi buổi sáng đi bộ lang thang qua thương xá, uống ly cà phê mà đầu óc thơ thẩn tìm ý nhạc. Trước cửa nhà một cây lớn lá cũng nhuốm vàng, mùa thu bàng bạc khắp nơi. Tôi nghĩ đến câu thơ Nguyễn Du: “Người lên ngựa kẻ chia bào. Rừng phong thu đã nhuộm màu quan san” tả cảnh Thúc Sinh và Thúy Kiều chia tay trong cảnh mùa thu. Lần đầu trong đời, tôi thưởng thức được vẻ đẹp của mùa thu Canada, giống như những mùa thu trong thơ Đường cổ điển, có lá phong nhuộm màu quan san, tôi thích chữ “quan san” và dùng nó trong bài hát.

Có lẽ cảm xúc ngất ngây lần đầu trước cảnh mùa thu xứ người cộng với nỗi lưu luyến về một người con gái mới quen đã không còn gặp lại, tạo nên ý nhạc lời ca cho bài hát Thu Tiễn Người. Tôi không dùng chữ “em” mà dùng chữ “ người” vì chưa đủ thân mật để gọi tiếng em và cũng muốn có nét thay đổi. Tôi hay viết ca khúc ở âm thể thứ nhưng bài này lại dùng Ré trưởng, và nhờ đó có lẽ nét nhạc phong phú hơn. Bạn bè cho rằng đây là một ca khúc lạ trong dòng nhạc của tôi.

Viết xong "Thu Tiễn Người" tôi nhờ Ngọc Trọng, lúc đó đang ở chung nhà, hát thu vào băng cassette để gởi lên cho cô ấy và sau đó đã nhận được hồi âm yêu thích bài hát. Cũng đôi lần nói chuyện qua điện thoại từ Calgary với Montreal và biết thêm là cô ấy sinh viên du học trước năm 1975, quê quán phố cổ Hội An. Sau này khi nhờ Nguyễn Ngọc Ngạn, lúc đó ở Prince Rupert, cực bắc nước Canada chép dùm tập nhạc "Sài Gòn Em Ở Đó" vì anh khéo tay và đánh máy lời ca, ở đầu bản Thu Tiễn Người tôi viết tặng k.h, tên viết tắt của cô ấy. K.H cũng là tên giai nhân trong truyện Cô Gái Đồ Long của Kim Dung. Bạn bè hỏi người ấy có đẹp không, tôi bảo nghe tên cũng đủ rồi. Trong lời ca “Người đi tái tê phím đàn. Chùng dây nhạc thiếu âm vang” tôi lấy ý từ câu thơ Kiều “Trúc se ngọn thỏ tơ chùng phím loan”. Tôi phân vân muốn dùng “Người đi vỡ Tây ban cầm. Từ đây đời thiếu thanh âm” nghe cũng khá dữ dội, nhưng cuối cùng lại thôi!

Khi qua San Jose, California năm 1986, tôi thực hiện băng nhạc cassette "Sài Gòn Em Ở Đó" và mời Thái Hiền hát Thu Tiễn Người. Nhờ đó bài hát được vang xa hơn. Trung tâm Diễm Xưa mời Ý Lan thu bài này, Trung tâm Thanh Lan mời Thanh Thúy ca trong cuốn số 105. Như Mai thực hiện cuốn CD chủ đề Thu Tiễn Người nhưng lại ghi tên tác giả là một nhạc sĩ khác với lời cám ơn trang trọng ở bìa băng, chuyện cũng lạ! Trung tâm Thúy Nga trong một lần trò chuyện mười mấy năm trước, cho biết có nhờ Ái Vân thu băng và sẽ thu hình bài này, nhưng đến nay vẫn chưa thực hiện.

Bây giờ là đầu tháng 9, mùa thu đang đến ở Canada và một vài tiểu bang lạnh. Xin gởi đến người đẹp năm xưa không biết giờ ở phương nào. Cám ơn người đã cho cảm hứng viết nên ca khúc Thu Tiễn Người, mỗi mùa lá vàng nghe bài hát lòng bồi hồi kỷ niệm.

                          NHẠC SỸ TRẦN CHÍ PHÚC GỞI CD "CỜ VÀNG BAY" 
         TẶNG THỐNG ĐỐC CALIFORNIA ARNOLD SCHWARZENEGGER

                                            

San Jose - Tổng hợp - " Đây Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, như ba miền tổ quốc thân yêu. Cờ theo anh vượt qua biển lớn, cờ theo anh đến miền đất mới, cờ tung bay trên những phố lưu vong xứ người". Đó là câu hát trong ca khúc mới nhất của nhạc sỹ Trần Chí Phúc ca ngợi lá Cờ Vàng thân yêu của người Việt tị nạn cộng sản vừa mới hoàn tất thu vào CD. Khi nghe tin thành phố San Jose đã thông qua nghị quyết công nhận lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là biểu tượng của cộng đồng Việt Nam và cho phép treo lá cờ này trong những ngày lễ hội của sắc dân này vào tháng 6 năm 2005, nhạc sỹ Trần Chí Phúc đã cảm hứng sáng tác ca khúc "Cờ Vàng Bay". Tháng 8 năm 2006, Thống đốc Arnold Schwarzenegger vừa ký sắc lệnh công nhận lá cờ vàng của người tị nạn VN trên toàn tiểu bang California, nơi có gần một triệu đồng hương đang sinh sống. Đây là một điều bất ngờ vì mặc dù Thượng Viện Cali đã thông qua nhưng Hạ Viện đã chận lại vì dân biểu phó chủ tịch đã được Hà Nội mời về thăm VN. Trước tin vui đó, bài hát Cờ Vàng Bay được thu băng hợp ca với nhạc đệm đầy đủ và Trần Chí Phúc đã phổ biến trên trang web của anh là www.tranchiphuc.com để các đồng hương có thể tải xuống (download) để nghe. Hai CD đã được gởi đến dân biểu tiểu bang Trần Thái Văn và cái kia nhờ chuyển tặng cho Thống đốc Schwarzenegger cũng là một nghệ sỹ như là món quà văn nghệ để tỏ lòng cám ơn ông ta. Dưới đây là lời ca của bài hát và chuyển ngữ tiếng Anh.

CỜ VÀNG BAY

Cờ Vàng bay trên thành phố ta hôm nay. Cờ Vàng bay mang nỗi nhớ quê nhà xa xăm. Cờ bay Florida, cờ bay California, anh ơi, em ơi, hân hoan chúng ta chào đón. Cờ bay vui nước mắt, cờ bay trong tiếng hát, bao năm đấu tranh để có hôm nay.

Đây Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ như ba miền tổ quốc thân yêu. Cờ theo anh vượt qua biển lớn, cờ theo cha đến miền đất mới, cờ tung bay trên những phố lưu vong xứ người.
Cờ bay mang khát vọng dân chủ tự do. Cờ bay bao khốn khó, gian nan lướt qua. Cờ bay trong đêm linh thiêng, cờ bay buổi sáng tinh mơ, anh ơi, em ơi, vinh quang giống dân Lạc Hồng.

Cờ Vàng tung bay, tự hào Việt Nam, phất phới cao, trong nắng mai, mà ngỡ trên quê hương mình.

THE YELLOW FLAG FLYING

The Yellow Flag flying in our city today, where we were taken refuge. The flag reminds me of my far away motherland towering in Florida, soaring high in California blue sky. We're all glad to salute it's flying high. The Flag shines into the darkness, brought tears of joy in my eyes. The Flag sparkles the voice we sing that we have fought for so long to have this day.

The Yellow and Three Red Stripes stand for the three regions of my beloved motherland. Escaped to the high sea and following our forbear to this new land. Flying high in the sky of the cities we took refuge. The Flag brings hopes of freedom and taken away the sadness times of exiled misery. It flies in the holy night, in the morning dawn, in the name of our great Viet people.

The Yellow Flag is flying high, swollen with pride of Vietnam, flying higher, in the morning sun. As if it's flying under the blue sky of the motherland.

Tác giả bài hát cho biết lá cờ vàng ba sọc đỏ tung bay trên nhiều thành phố khắp hải ngọai cho nên các đồng hương có thể thay đổi tên thành phố trong câu hát: " Cờ bay Florida, cờ bay California" có thể đổi là cờ bay Ohio, cờ bay Oklahama, cờ bay San Jose, cờ bay Westminster, cờ bay Australia… Hay câu hát "Cờ Vàng bay trên thành phố ta hôm nay" cũng có thể đổi là cờ vàng bay trên thành phố San Jose, cờ vàng bay trên thành phố Houston, cờ vàng bay trên thành phố Sydney… cho thích hợp.

Trước đây bản "Cờ Bay Trên Cổ Thành Quảng Trị" viết năm 1972 do thi sĩ Tô Kiều Ngân phối hợp cùng nhạc sĩ Trương Hoàng Xuân trước tin Quân đội VNCH tái chiếm cổ thành Quảng Trị và bài hát này đã được cộng đồng hải ngoại hát trong các buổi lễ hội. Và hôm nay năm 2006, bài hát mới Cờ Vàng Bay của nhạc sỹ Trần Chí Phúc được viết trong một cảm hứng mới trên xứ người, nơi mà Cộng đồng người Việt tị nạn yêu chuộng tự do sinh sống.

                                                      > Bản nhạc (pdf)

 

  

                                                         Bản nhạc (PDF)

      Sài Gòn Một Thoáng 40 Năm - Sáng tác & hát: Trần Chí Phúc - giọng bè: Thúy Vi    MP3     Youtube 


                                            

                 Mời nghe: Trần Chi Phúc đàn guitar - hòa âm: Lê Huy  

                        

      Sách " Một Thoáng 26 Năm" của Trần Củng Sơn

                                            

        Phỏng vấn Trần Củng Sơn năm 2012 của Đoan Trang (Quê Hương Media - San Jose, California)
 

 
                                               Trần Chí Phúc Và…
                  Một Thoáng 26 Năm Của Trần Củng Sơn

                                          

                                           Bìa sách Trần Củng Sơn- Một Thoáng 26 Năm

Tôi quen Trần Chí Phúc qua người bạn văn Nguyễn Ngọc Ngạn. Chuyện quen biết này, dễ chừng, cũng đã trên dưới 25 năm. Khi Ngạn đến thành phố San Jose ra mắt cuốn truyện dài “ Sau lần cửa khép”, và do Trần Chí Phúc làm trưởng ban tổ chức, kiêm luôn nhiệm vụ MC, cùng giới thiệu luôn tác giả tác phẩm.
 
Thời gian 25 năm, cũng gần bằng cái tựa đề cuốn tạp văn “Một thoáng 26 năm” Phúc vừa in xong, và sẽ trình diện đồng hương chúng ta tại trường trung học Yerba Buena, vào ngày 18/3/2012 này.
Cuốn sách, không ghi tên tác giả là Trần Chí Phúc, mà qua bút hiệu Trần Củng Sơn. Cả hai tên Trần Chí Phúc (nhạc sĩ) và Trần Củng Sơn (nhà báo), đều khá quen thuộc trong những cộng đồng người Việt tị nạn, nhất là vùng Bắc Cali.
 
Nếu yêu thích Trần Chí Phúc, ắt chúng ta phải quen với giòng nhạc của anh. Một giòng nhạc mà Nguyễn Ngọc Ngạn cho là :
Một loại nhạc thuộc loại dễ nghe, không làm khó thính giả. Nhưng nó gây được ấn tượng mạnh trong lòng người qua lời ca chứa đầy cảm xúc, thứ cảm xúc của người luôn luôn nuôi dưỡng những kỷ niệm và cuộn mình trong thú cô đơn, cho nên lời nhạc lúc nào cũng như thơ ”.
 
Nhận xét trên được trích trong bài viết Nguyễn Ngọc Ngạn giới thiệu cuốn băng nhạc “Saigòn, Em ở đó” , vào năm 1987. Cho tới bây giờ, xem ra, nó vẫn còn đúng với những nhạc phẩm Trần Chí Phúc sáng tác sau này.
Và nhận xét ấy, cũng đúng với văn chương Trần Chí Phúc, trong cuốn sách “Một thoáng 26 năm” qua bút hiệu Trần Củng Sơn. Dù viết với tư cách một nhà báo, Trần Chí Phúc vẫn không thoát khỏi cái cá tính rất nghệ sĩ của anh. Nên để thi vị hoá mọi đề tài, anh vẫn thường dùng mấy cụm từ “Giã từ” hoặc “Chào Em”, để ghép vào tựa đề những bài viết. Và nếu đọc hết cuốn sách này, chúng ta sẽ thấy yếu tố thời gian liên quan đến mấy cụm từ đó, rất nhiều.
Vì, giã từ- là tạm biệt những gì đã xảy ra trong quá khứ. (Mà chỉ bye bye thôi, chứ không Farewell).
Vì, chào em- là đón chào một tương lai mới.
 
Cả quá khứ và tương lai đó, đều gói gọn trong vòng 26 năm, tương đương với thời gian Trần Chí Phúc sinh sống tại thành phố San Jose này (1985-2011). Quãng thời gian ấy, trôi qua một cái vèo! Với biết bao nhiêu sự kiện xảy ra trong cộng đồng miền Bắc Cali, và được Trần Chí Phúc ghi chép lại, qua khoảng trên dưới 180 bài viết mà anh từng cho đăng rải rác trên các tờ báo Việt ngữ.
Mặc dù, trong lời mở đầu cuốn sách, Trần Chí Phúc đã ghi:
“Viết báo không cần tưởng tượng nhiều như viết văn, điều thích thú là trong vai trò ký giả, phóng viên được tiếp cận với những sự kiện để mình biết rõ sự thật hơn ” (trang 6).
Nhưng tôi cảm thấy Trần Chí Phúc không chỉ làm vai trò thông thường của một ký giả , với thứ nguyên tắc kinh điển “When, Where, Who, What, Why“ gì gì đó. Trái lại, tôi thấy một Trần Củng Sơn đa sự, lúc nào cũng nhìn mọi sự việc qua cảm xúc, cộng với sự phán đoán rất chính xác dựa vào lý trí. Tôi nghĩ rằng, tôi nhận xét đúng về Trần Chí Phúc. Vi những bài viết của anh đã phong phú hoá đời sống tinh thần một kẻ vốn ham học hỏi như Thư Sinh tôi.
Không những học hỏi, tôi còn tìm về chính tôi trong những sinh hoạt mà mình từng tham dự, được Trần Chí Phúc ghi lại qua cuốn sách này. Bởi thế, tôi đâm ra thích thú với nhận xét của nhà báo Nguyễn Xuân Nam, khi anh cho rằng “Một Thoáng 26 Năm giống như một cuốn nhật ký cộng đồng ”.
 
Thật thế, nếu không kể đến một tùy bút ngắn rất hay ( Viết cho Saigòn Em Ở Đó ), một truyện ngắn khá lạ (Những Sợi Lông ), cộng với vài bài nhận định của các văn hữu và đồng nghiệp trong làng báo vùng Bắc Cali – thì hầu hết những bài viết còn lại đều phản ảnh những sinh hoạt cộng đồng trên đủ mọi lãnh vực (kinh tế, chính trị, thể thao, văn hoá , xã hội , văn học nghệ thuật ). Tất cả , đều được Trần Chí Phúc sắp xếp theo thứ tự thời gian.
 
Và nếu chỉ gói gọn trong vòng 26 năm, thì cuốn “ nhật ký cộng đồng ” khởi đầu bằng một bài viết tưởng nhớ Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy, ghi vào ngày 2 tháng 8 năm 1990; và khép lại vào ngày 10 tháng 9 năm 2011, với bài viết về biến cố 9/11.
Và, những giòng chữ cuối cùng trong cuốn sách, Trần Chí Phúc đã viết:
“Cám ơn nước Mỹ đã cho tôi làm nơi dung thân, đã mở mắt cho tôi nhìn thế giới được thoáng hơn, đã là chỗ dựa vững chắc để có thể tìm cách hỗ trợ cho quê hương Việt Nam xa xôi bên kia đại dương. Cám ơn nước Mỹ. Xin Thượng đế phù hộ cho đất nước này ” ( trang 505 ).
Kết từ một cuốn sách như vậy, thật tuyệt. Vì nó đầy tính nhân bản, và hợp với tấm lòng luôn luôn biết ơn của cộng đồng người Việt tị nạn chúng ta dành cho quê hương mới.
 
Nhưng nói vậy, chớ cuốn sách này chưa chắc đã làm hài lòng một số nhân vật mà Trần Chí Phúc đề cập đến, qua những lời phê bình bộc trực thẳng như ruột ngựa của anh.
Ở đây, chỉ xin nêu ra trường hợp Linh mục Nguyễn Hữu Lễ, tác giả cuốn hồi ký tù “ Tôi phải sống ”. Trần Chí Phúc đã viết bài “ Tha thứ mà không quên ”, trong đó, anh có nêu ra một điều thiệt nghịch lý ( mà có lý !): Chính người được tha thứ mà không được quên, anh cựu tù cải tạo làm ăng ten Bùi Đình Thi - đã giúp cho cuốn hồi ký của Cha Lễ trở thành best seller!
Tôi hy vọng Cha Lễ sẽ … tha thứ cho Trần Chí Phúc. Khi anh ta viết về Cha như thế này:
“ Linh mục Lễ nói tha thứ mà ông ta không quên, và nói cho cả thế giới biết rằng ông Thi tội lỗi như thế. Tha thứ kiểu này thì còn quá cha là kết tội nặng nề. Đúng ra và thật thà hơn, thì Linh mục Lễ cứ nói thẳng là ông không tha thứ, kẻ có tội thì phải bị trừng phạt để làm gương cho hậu thế ” ( trang 180)
Mà cha Lễ không tha thứ cũng không được. Vì bài viết “ Tha thứ mà không quên ”, tưởng sẽ rất căng. Ấy vậy, Trần Chí Phúc lại khởi đầu bằng cảnh anh tả lại cảnh anh chở người tình bằng xe đạp chạy lọc cọc trên đường phố Sài Gòn. Rồi ngay sau mấy lời phê bình bộc trực trên, độc giả sẽ lại nghe thấy mấy tiếng .. Em yêu dấu !
 
Chính cái lối viết lan man, lãng xẹt, tưng tửng … như tôi vừa nêu trên, đã trở thành một nét rất riêng nơi văn phong Trần Củng Sơn.
Bởi thế, tôi đâm ra phục ông “Thiền sư” Phan Tấn Hải, chủ bút tờ Việt Báo, khi ông ta cho rằng: “Trần Chí Phúc là một nhà báo, nhưng văn phong đã vượt ra ngoài tính thời sự, vì anh có những cái nhìn thơ mộng về cuộc đời”.
Nếu đúng như nhận xét của Phan Tấn Hải, thì người đọc sẽ không còn thắc mắc với hai chữ “Chào Em“, hoặc những cái tựa đề đầy chất thơ và nhạc. Chẳng hạn như: Tình ca người đi hát chùa, chiều mưa em đến thăm anh, câu vọng cổ nói lời yêu em, Trúc Phương- buồn vào hồn không tên, người đi từ thuở buông tay súng, Khánh Băng- Em đã sang ngang rồi, chiều mưa biên giới, áo em chỉ mặc một lần…
 
Và kỳ lạ thay !
Tựa đề những bài viết trên đều liên quan đến… nhạc, một lãnh vực mà Trần Chí Phúc có nhiều thẩm quyền nhất. Phải nói rằng, trong gần một nửa những bài viết trong cuốn sách “ Một thoáng 26 năm” - không nhiều thì ít, Trần Chí Phúc đều nhắc đến âm với nhạc. Lúc thì chỉ một câu hát, hoặc tên một bài ca. Lại cũng nhiều bài bàn đến nhạc một cách chi li cặn kẽ. Chính vì những đề tài liên quan đến nhạc, ta lại càng thấy một Trần Chí Phúc lộ ra cái cá tính độc lập, không muốn bị gò bó vào trong một khuôn khổ nào.
 
Có phải vì thế, để đời sống kinh tế tạm ổn - Trần Chí Phúc chọn nghề cắt cỏ. Đã hành nghề cắt cỏ, thì phải có… Tình ca của người cắt cỏ.
Tình ca của người cắt cỏ Trần Chí Phúc, đang còn lẩn quẩn trong đầu anh. Nhưng trước sau gì, chúng ta cũng được thưởng thức bản nhạc liên quan đến nghề cắt cỏ!
Đây đúng là một nghề rất hợp với một kẻ thích lang thang và đầy mộng tưởng như Trần Chí Phúc. Vì còn gì sảng khoái cho bằng: “ Trên đồi cao cắt cỏ. Hoa đào lất phất bay; vẽ ra cảnh thơ mộng của một buổi sáng mùa Xuân, cho máy cắt cỏ tự động chạy trên bãi cỏ rộng của khu nhà giàu Los Altos Hill, nhìn mấy cây hoa đào nở rộ mà lòng sảng khoái. Vừa ngắm thiên nhiên cây lá, vừa lao động cho chân tay khoẻ mạnh vừa có tiền bỏ túi, kiếm đâu ra cái hạnh phúc gồm cả ba điều tốt như vậy cộng lại” (trang 162 )
Trong đời tôi, tôi cũng đã từng được làm bạn với một anh làm nghề cắt cỏ. Đó là tay viết tài hoa Nguyễn Bá Trạc.
Trần Chí Phúc có nhiều điểm tương đồng với Nguyễn Bá Trạc : thích đi đây đi đó, tham gia vào những sinh hoạt cộng đồng. Nhưng cả hai khác người ở tính nghệ sĩ, và không chịu ràng buộc trong một tổ chức, một đoàn thể, hoặc bầu không khí nhàm chán tại các hãng xưởng. Nên dù đã từng đóng góp nhiều việc tốt cho đời, nhưng hai anh vẫn như đứng bên cạnh giòng đời.
 
Và tôi xin tặng Trần Chí Phúc hai câu thơ lục bát tuyệt vời của ông thi sĩ làm nghề cắt cỏ Trần Bát Nhã, như một lời kết cho bài tản mạn:
“Lang thang trôi dạt xứ người
Cỏ xanh là chút ơn đời nuôi thân
 
Chắc, dù ngông nghênh đến mấy, Trần Chí Phúc cũng phải thầm cám ơn Thượng đế đã tạo ra loài thực vật mang tên cỏ, để anh tiếp tục ghi lại những hỉ nộ ái ố trong đời, nhưng vẫn đứng thẳng lưng với đời.

Thư Sinh


• Buổi ra mắt sách Trần Củng Sơn- Một Thoáng 26 Năm được tổ chức vào Chủ Nhật 18/3/2012 lúc 2 giờ đến 5 giờ chiều tại trường Yerba Buena High School 1855 Lucretia Ave, San Jose, CA 95122; với phần trình diễn ca nhạc và tâm tình của các nhà báo Thung lũng hoa vàng.

Quí vị ở xa muốn mua sách xin liên lạc nhà xuất bản Hương Quê (408) 573-1988, email: ; hoặc liên lạc tác giả: ; hoặc đến tiệm sách nhạc Hương Giang Music trong khu Lion Plaza, (408) 274-8007.

                                             MỜI XEM THÊM:

                "CD THIỀN CA, HOA BAY KHẮP TRỜI" - Biên soạn: Phan Anh Dũng (12/2015)

ĐÊM NHẠC TRẦN CHÍ PHÚC - SÀI GÒN MỘT THOÁNG 40 NĂM - Biên soạn: Phan Anh Dũng (4/2015)


 

 

Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com