arrow
Trang Nhà arrow Nhạc arrow RU GIẤC TÀN PHAI - Nhạc & lời: Trường Sa
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
RU GIẤC TÀN PHAI - Nhạc & lời: Trường Sa PDF Print E-mail

Vào ngày cuối năm 2015, Nhạc sĩ Trường Sa gởi cho tôi và một số thân hữu nghe một bản nhạc mới với tựa đề "Ru Giấc Tàn Phai" do ca sĩ Diệu Hiền trình bày. Sau khi nghe vài lần, tôi đã hồi âm ngay: giai điệu hay, nhẹ nhàng, trầm bổng, giúp chuyên chở lời ca da diết, ray rứt ... tôi nghĩ cũng không kém gì những bản tình ca trước của ông, có lẽ đây là một bản tình ca "tiếp nối" chăng?

Sau trận bão Jonas lớn ở miền Đông Bắc Hoa Kỳ vào giữa tháng 1, 2016, tôi đã bắt đầu thực hiện một trang nhạc riêng để giới thiệu đến quý vị yêu nhạc khắp nơi "Ru Giấc Tàn Phai". Nhạc sĩ Trường Sa rất vui khi tôi báo tin này và tuy là người ít nói, ông đã không ngại "tiết lộ" thêm một chút như sau:
"... Phải nói rằng bài hát này đáng lẽ mang tên BÀI TÌNH CA MÙA THU, ca khúc của một thời xưa khi mùa thu đang chan hòa trong một chiều mưa với sự trống vắng, trong khối sắt lạnh lùng của một con tàu:
 ...Kể từ em vắng xa ngày tháng bơ vơ tên mình
     Mùa thu mưa vẫn rơi, không bước chân em tìm đến ( Mùa Thu Trong Mưa )

    ... Bài tình ca mùa thu xa vắng,
     Ôi bóng thời gian về giữa hoang tàn"  ( Ru Giấc Tàn Phai )

Ru Giấc Tàn Phai như một sự vỗ về, là lời ru cho một đoạn đời mang tâm sự buồn trong  tình người... để ngày hôm nay tôi ghi lại tình yêu này trong sự hoang tàn trên dòng thời gian
..."

Mời quý vị thưởng thức Ru Giấc Tàn Phai qua tiếng hát Tâm Hảo. Tôi cũng kèm theo ở cuối trang này: 1/ bài phỏng vấn NS Trường Sa của nhà văn Điệp Mỹ Linh; 2/ chương trình phát thanh đặc biệt về NS Trường Sa do Trường Kỳ thực hiện; 3/ những tin tức hình ảnh sinh hoạt của NS Trường Sa qua hai buổi văn nghệ ở Toronto và Montréal vào cuối năm 2015 để vinh danh ông và các nhạc sĩ ở Canada: Phạm Mạnh Cương, Lê Dinh và Phan Ni Tấn.

Phan Anh Dũng (Richmond, Virginia USA - 1/30/2016)


   

         Mời quý vị thưởng thức "RU GIẤC TÀN PHAI"- Nhạc & lời: Trường Sa

                              Tiếng hát Tâm Hảo Youtube          

1. Đàn hiu hắt tiếng buồn trầm ngân
Về đâu mái tóc xưa còn xanh
Bài tình ca mùa Thu xa vắng,
ôi bóng thời gian, về giữa hoang tàn.
Tìm về một thời xưa quên lãng,
quên giữa đời nhau, mộng ước xuân xanh
Còn có nhau chăng? là những bâng khuâng
và bước lang thang, cũng đời hợp tan.

2. Người xưa với mắt buồn nhìn nhau
Tình cũng héo bao mùa sầu đau
Bài tình ca thuở em mắt biếc
ru giấc tàn phai, ngày tháng xa vời
Lời nào đẹp người ơi không nói
thôi cũng đành thôi, một tiếng thương ôi
nhạt nhẽo trên môi, dù biết không vui
thì cũng mây trôi, cũng tình cho người!

ĐK:
Xin trả lại người thôi
Trả lại mùa Thu, vàng áo ngây thơ
Trả lại mùa Đông, sầu tím môi hôn
Trả lại mùa Xuân, Hè nhung nhớ mênh mông.

3. Tình yêu nếu không là niềm đau
Thì xin hãy nuôi cho đời sau
Bài tình ca nào em sẽ hát?
yêu dấu về đâu, hạnh phúc nơi nào?
Bài tình ca nào anh sẽ hát?
năm tháng vùi quên, một tiếng yêu em,
một tiếng yêu em, dù có đau thêm
thì cũng vui lên, dỗ ngọt môi mềm ...

Trường Sa - Canada tháng 11, 2015   

   

 

 

          

  Vài Sinh Hoạt Văn Nghệ mới nhất của Nhạc sĩ Trường Sa

                             

      Phóng viên Diễm Hương (VietTV) phỏng vấn Nhạc sĩ Trường Sa (11/2015):   phần 1  phần 2

  

 

                                       Nhạc sĩ Trường Sa (cầm micro) - Nhạc sĩ Lê Dinh

 Phóng viên Hoàng Anh Quốc (VietTV) tưòng thuật buổi tiệc Vinh Danh 2 Nhạc sĩ Trường Sa & Lê Dinh (Montréal, Canada 12/2015)

  Đêm ca nhạc vinh danh nhạc sĩ Lê Dinh và Trường Sa 


Nhạc sĩ Lê Dinh, Trường Sa và bà Như Hoa

Thời Báo Montréal: Buổi ca nhạc vinh danh nhạc sĩ Lê Dinh và Trường Sa năm 2015 vừa được tổ chức vào tối thứ bảy, 12 tháng 12 vừa qua tại nhà hàng Tong Por, số 12242 Laurentien, ville St-Laurent. Người tổ chức đêm văn nghệ là bà Nguyễn Như Hoa, cựu học viên lớp nhạc Lê Minh Bằng từ năm 1969. Đông đảo bạn bè, thân hữu và những người mến mộ hai nhạc sĩ đến dự chật nhà hàng, cùng nghe lại những ca khúc ngợi khen nét đẹp quê hương với những tình khúc lãng mạn và thơ mộng đã từng thấm sâu vào lòng người mộ điệu.


MC Quỳnh Lan và MC Lê Duy

Chương trình vinh danh hai nhạc sĩ được tổ chức rất long trọng. Bắt đầu chương trình, MC cô Quỳnh Lan và anh Lê Duy (con trai nhạc sĩ Lê Dinh) tóm tắt nói về tiểu sử của hai nhạc sĩ, Lê Dinh và Trường Sa. Trong lời chào mừng quan khách, hai nhạc sĩ lão thành chia sẻ rất cảm động trước nghĩa cử cao đẹp của bà Như Hoa, là người làm việc trong ngành địa ốc ở Montréal nhưng với lòng say mê âm nhạc, bà đã đứng ra tổ chức đêm ca nhạc. Không vì lợi ích cá nhân, bà Như Hoa cho biết nhưng vì mong muốn đền đáp công ơn với thầy Lê Dinh, và vì sự cống hiến to lớn của hai nhạc sĩ này vào kho tàng âm nhạc Việt Nam.



Màn múa Nỗi buồn Châu Pha

Với phần nhạc đệm của ban nhạc The Memories, các ca khúc nổi tiếng trong làng ca nhạc Việt Nam của hai nhạc sĩ Lê Dinh và Trường Sa lần lượt gởi đến khán giả qua những giọng ca ngọt ngào được yêu chuộng ở Montréal: ca khúc Hà Tiên (do Hải Phong hát), Đêm chưa muốn ngủ (Như Hoa), Xin còn gọi tên nhau (Đoàn Chính), Mùa xuân sao chưa về hỡi em (Minh Hùng)… Và màn trình diễn áo dài do các người mẫu duyên dáng Montréal trong ca khúc Một mai em đi của nhạc sĩ Trường Sa và màn múa Nỗi buồn Châu Pha của nhạc sĩ Lê Dinh. Các ca khúc bất hủ này đã mang khán giả trở về với nhiều kỷ niệm của một thời trước 1975. Bài hát Cám ơn do toàn thể các ca sĩ và người mẫu tri ân hai nhạc sĩ Lê Dinh và Trường Sa để bước qua phần nhạc không chủ đề và khiêu vũ.


Hợp ca tri ân hai nhạc sĩ Lê Dinh và Trường Sa


Đến từ Houston, hai cựu học viên lớp Lê Minh Bằng, anh Trường Thanh và Hoàng Châu cũng đã góp phần trong đêm ca nhạc. Nhạc sĩ Lê Dinh nói ông thật hãnh diện trước tấm lòng của các cựu học viên, những con người như tất cả mọi người, biết đem khả năng mình phục vụ đồng bào và làm đẹp cho đời.

Thật là một đêm ca nhạc khó quên.

NÉT NHẠC & CUNG ĐÀN - VINH DANH 4 NHẠC SĨ PHẠM MẠNH CƯƠNG, TRƯỜNG SA, LÊ DINH, PHAN NI TẤN - Toronto 11/2015

 

Sống giữa cuộc sống xô bồ, hỗn độn đến mệt nhoài, nhiều khi tôi thèm ngồi một mình trong tĩnh lặng để nghe lại những bản tình ca xưa của những nhạc sĩ tài danh ở khắp mọi miền đất nước, hầu tìm lại những âm vọng một thời bềnh bồng, phiêu lãng, nay được kết tinh thành những kỷ niệm long lanh. Chỉ thèm một chút hoài niệm nhỏ nhoi thôi, vậy mà cuối cùng, nhờ hạnh của trời và đất đã giúp cho ước muốn của tôi trở thành hiện thực.

Đó là lần đầu tiên, sau gần 40 năm xa xứ, tôi hân hạnh được quen biết 4 người bạn trong nhóm Nét Việt Productions có cùng một chí hướng, một tâm tư, yêu âm nhạc đã đến với nhau, ngồi lại, bắt tay nhau để cùng đi đến một quyết định thật đặc biệt và hữu ích, nhằm giới thiệu những nét đẹp của văn học nghệ thuật. Tôi nói đặc biệt vì đây là lần đầu tiên những người bạn này đang tiến hành tổ chức một buổi nhạc thính phòng tại thủ phủ Toronto của xứ Lá Phong, nhằm vinh danh bốn nhạc sĩ tài danh Phạm Mạnh Cương, Lê Dinh, Trường Sa và Phan Ni Tấn với trên 50 năm đóng góp cho nền âm nhạc Việt Nam. Đặc biệt hơn nữa, là cả bốn nhạc sĩ này đều cư ngụ tại đất nước Canada , ở hai thành phố Montreal và Toronto kể từ sau tháng 4 năm 1975 đến nay.

Đọc trang quảng cáo trên bích chương với chủ đề “Nét Nhạc & Cung Đàn” nhằm vinh danh bốn nhạc sĩ nói trên, tôi nghĩ rằng mỗi bài ca của bốn nhạc sĩ từ Bắc vô Nam là quà tặng đặc biệt dành cho những ai tri âm ở đời. Những ca khúc trữ tình, đằm thắm, thiết tha, trìu mến, khi hiu hắt, khi rộn rã, khi nồng nàn, khi ngời sáng mà tôi đã nghe từ hồi còn trong nước, tiêu biểu như Thu Ca, Suối Lệ Xanh của Phạm Mạnh Cương; Hà Tiên, Tuy Xa Nghìn Trùng của Lê Dinh; Rồi Mai Tôi Đưa Em, Xin Ơn Nhau Cuộc Đời của Trường Sa và Giọt Thánh Thót Mừng, Lý Con Sáo Bạc Liêu của Phan Ni Tấn. Những ca khúc một thời đến nay vẫn âm vang cùng với những dòng nhạc mới của họ như bức thông điệp của tâm thức phiêu bồng, mãi mãi mở ra cánh cửa tâm hồn dành cho những ai yêu thích âm nhạc Việt Nam.

                               Mời xem toàn bài viết của Lê Trầm Hương

 

                 

                        Từ trái: NS Phạm Mạnh Cương, NS Lê Dinh, NS Trường Sa, NS Phan Ni Tấn

     

 

                                                                 HÌNH LỚN

      Điệp Mỹ Linh phỏng vấn Nhạc sĩ Trường Sa (2004)
                                               Nguồn: http://www.diepmylinh.com/

Nhạc Sĩ Trường Sa và Những Dòng Sông Xưa

Trường-Sa là tác giả của những bản tình ca đã một thời làm rung động không biết bao nhiêu tâm hồn của những người yêu nhau..Và Trường-Sa cũng là tác giả của nhiều bản hùng ca được phổ biến rất rộng rãi trong các quân, binh chủng. Vào một dịp đặc biệt, Ðiệp-Mỹ-Linh đã tiếp xúc với Trường-Sa và ghi lại cuộc đàm thoại ngắn (NĂM 2004)


Xin anh vui lòng cho biết anh định cư tại Canada từ năm nào? Tình trạng gia đình anh ra sao? Từ đó cho đến nay anh sáng tác được bao nhiêu nhạc phẩm mới?

Tôi định cư tại Canada từ năm 1991. Vợ tôi đã qua đời cách nay vài năm. Tôi hiện sống một mình, vì các con của tôi đều lập gia đình, 3 cháu ở Toronto, còn một cháu đang sống tại Mỹ.

Từ đó đến nay tôi sáng tác những ca khúc sau đây: Xin Yêu Nhau Dù Mai Nữa (được trình bày trong Thúy Nga 70), Mùa Xuân Sao Chưa Về Hỡi Em (Thúy Nga 44), Những Mùa Thu Qua Trên Cuộc Tình Tôi và Khi Chuyện Tình Ðã Cuối (Asia video), Bản Tình Ca Cho Kỷ Niệm (Thúy Nga 70), Paris Em Về (Video Asia) Ðôi Mắt Em Tôi (Asia CD), Một Thoáng Mơ Phai (Thúy-Nga CD), Saigon Ơi Tôi Còn Em Ðó, Thu Vẫn Qua Ðây Mình Ta và Hạnh Phúc Hôm Nay. Những ca khúc này đều xuất hiện trong CD Giòng Thời Gian, của Thùy-Dương.


Ngược thời gian trở về thời kỳ trước năm 1975, xin anh cho biết qua xuất xứ, không gian, thời gian cũng như cảm hứng của anh vào những lúc anh sáng tác những nhạc phẩm nổi tiếng một thời.

Là một sĩ quan Hải-Quân Quân-Lực Việt-Nan Cộng-Hòa, trước bối cảnh lịch sử, tôi đã viết một số ca khúc đại chúng, trong thời gian 1965-1966, như Hành Trang Giã Từ, Chuyện Người Ðan Áo, Một Lần Xa Bến, Trên Ðường Về Thăm Em v. v. Sau năm 1966 tôi chuyển hướng, chỉ viết tình ca. Hầu hết các ca khúc đều buồn, từ chuyện tình cảm mất mác.

Từ 1967 đến 1969, những ca khúc tôi viết tại Saigon và được Lệ-Thu thâu thanh đầu tiên là: Xin Còn Gọi Tên Nhau, Rồi Mai Tôi Ðưa Em và Mùa Thu Trong Mưa. Nhạc phẩm Một Mai Em Ði tôi sáng tác năm 1973, khi đơn vị của tôi đóng quân ở đồn Trà-Cú, cũng do Lệ-Thu thâu thanh đầu tiên.

Ngoài ra nhiều nhạc phẩm khác của tôi cũng được những ca sĩ khác trình bày, như Tàn Tạ (Thái-Thanh), Ru Em Một Ðời ( Sĩ-Phú ). Những ca khúc sáng tác tại Trà-Cú: Một Mai Em Ði, Ru Em Một Ðời, Sầu Muộn, Như Hoa Rồi Tàn, đều do Lệ-Thu trình bày. Riêng Sầu Biển được phổ biến rất rộng rãi trong Hải-Quân, vì bản nhạc ra đời vào thời điểm Hải-Quân Việt-Nam Cộng-Hòa tham chiến trận Hoàng-Sa.



Tôi không ngạc nhiên khi được anh cho biết nhiều nhạc phẩm của anh đã được sáng tác tại Trà-Cú. Tôi đã đến Trà-Cú. Từ trực thăng nhìn xuống, đồn Trà-Cú đơn độc, nằm ngay một vị trí chiến lược rất hiểm hóc của bờ sông Vàm-Cỏ-Ðông và con kinh đào nho nhỏ. Nhưng, khi chiều xuống, ngồi nơi bãi đáp trực thăng, nghe tiếng thì thầm của lau sậy nơi vùng đầm lầy từ phía sau rồi nhìn những tia nắng úa tàn lướt nhẹ trên dòng nước lặng lờ của dòng sông Vàm-Cỏ và thấy từng khóm lục bình quấn quít quanh mấy chiếc khinh tốc đỉnh đang bập bềnh nơi cầu tàu thì, đối với tôi, Trà-Cú không còn là một địa thế quân sự mà Trà-Cú chính là nơi dễ khơi động những rung cảm thầm kín của những người mang tâm hồn nghệ sĩ.

Những bản tình ca của anh thường mở đầu một cách rất dịu dàng, tha thiết, đến đoạn giữa anh tạo những biến âm rất lạ và rất bất ngờ. Chính những biến âm đó xoáy sâu vào hồn và làm nhức tim người nghe. Từ trước 75 cũng như sau 75, tôi nghe rất nhiều ca sĩ hát nhạc của Trường-Sa. Họ hát cũng hay lắm, nhưng, đối với tôi, chỉ có tiếng hát Lệ-Thu mới thật sự diễn đạt được những biến âm đột ngột đó. Xin anh cho biết anh có cùng nhận xét với tôi hay không?

Những biến âm mà chị đề cập không phải tự tôi cố tình tạo nên mà là do những rung động sâu kín trong tôi trào dâng. Tôi đồng ý với nhận xét của chị về tiếng hát Lệ-Thu. Vào thời điểm 1964-1965 Lệ-Thu hát hay nhất và tôi thích tiếng hát Lệ-Thu nhất.


Tại sao thời gian đó anh không phục vụ tại phòng Chiến Tranh Chính Trị mà lại chỉ huy những đơn vị chiến đấu? Cảnh sắc và những dòng sông mà đơn vị của anh đi qua có đem đến cho anh nguồn cảm hứng nào hay không?

 

Trường Sa thời phục vụ trong Hải Quân VNCH

Tôi không thích sống và làm việc gò bó tại văn phòng, mặc dù Phó Ðề Ðốc Hoàng-Cơ-Minh đã chú ý và vài lần đề nghị tôi về Chiến Tranh Chính Trị. Cảnh sắc và những dòng sông mà đơn vị tôi đã đi qua có đem cảm hứng đến cho tôi, nhưng vì đơn vị của tôi đụng trận liên miên nên tôi không thể sáng tác được.


Một lần, tại căn cứ Tiền Doanh Yểm Trợ Rạch-Sỏi, thấy mấy chiếc khinh tốc đỉnh nhận nhiên liệu xong, sắp trở lại vùng hành quân, sông Cái-Lớn, tôi xin ông trung úy trưởng toán cho tôi “quá giang”. Ông trung úy bảo để ông ấy xin phép chỉ-huy-trưởng của ông ấy đã. Sau khi ông trung úy ấy dùng máy truyền tin trình với anh về yêu cầu của tôi, tôi nghe anh bảo ông trung úy tả hình dáng của tôi cho anh nghe xem có đúng hay không rồi anh mới quyết định. Lúc đó tôi mới biết chỉ huy trưởng của ông trung úy là anh; nhưng tôi vẫn chưa biết anh là Trường-Sa. Khi vào đến vùng hành quân, gặp anh, tôi mới được biết anh là tác giả những bản nhạc mà tôi rất thích. Xin anh cho biết lúc đó anh chỉ huy giang đoàn nào? Và khi hành quân ở vùng sông Cái Lớn anh có cho ra đời nhạc phẩm nào hay không?

Lúc đó tôi chỉ huy Giang-đoàn 63 Tuần-Thám. Ðơn vị của tôi hoạt động trên sông Cái-Lớn chỉ có 3 tháng. Trong thời gian này đơn vị của tôi cũng đụng trận hoài nên không sáng tác được gì cả. Sau đó Giang-đoàn 63 Tuần-Thám phải quay về Ðồng-Tháp-Mười để giải tỏa áp lực địch ở kinh Ðồng-Tiến. Tại vùng này, vào mùa Hè năm 1972, chúng tôi đã chịu một trận đánh rất ác liệt.



Xin anh cho biết một cách khái quát về trận đánh đó để độc giả được biết thêm về một khía cạnh khá đặc biệt của anh.

Tại trung tâm Ðồng-Tháp-Mười và cũng là trung tâm kinh Ðồng-Tiến, Hải-Quân thành lập một căn cứ tại Phước-Xuyên. Căn cứ này là hậu cứ của Giang-Ðoàn 63 Tuần-Thám. Từ căn cứ Phước-Xuyên đi về hướng sông Vàm-Cỏ-Tây, hai bên là rừng tràm dày đặt, chạy dài tới Ấp-Bắc. Từ căn cứ Phước-Xuyên đi về hướng sông Cữu-Long, hai bên là đồng trống, thỉnh thoảng có một khu dân cư ở ven kinh.

Ngày 07-04-72, đoàn khinh tốc đỉnh của Giang-Ðoàn 63 Tuần-Thám đang tuần tiễu trong khu rừng tràm thì bị lực lượng Cộng Sản Bắc Việt, từ biên giới Kampuchea xâm nhập vào lãnh thổ Việt-Nam, tấn công. Trong khi đó đoàn khinh tốc đỉnh, cũng thuộc Giang-Ðoàn 63 Tuần-Thám, đang hoạt động nơi khu đồng trống thì bị đánh bằng mìn áp lực, căn cứ Phước-Xuyên bị pháo kích liên tục và bị phóng hỏa tiễn. Giang-Ðoàn 63 Tuần-Thám được tăng cường một số khinh tốc đỉnh thuộc Giang-Ðoàn Ngăn-Chận và Giang-Ðoàn 59 Tuần-Thám. Lúc này mọi hoạt động của lực lượng Hải-Quân đều phải “co” lại, vì mặt nào cũng bị tấn công.


Suốt hai tháng bị bao vây tại Ðồng-Tháp-Mười, lực lượng Hải-Quân đã hai lần mở đường máu ra Ấp-Bắc, với sự yểm trợ của lực lượng Bộ-Binh phối hợp với Không-Quân Hoa-Kỳ, nhưng khi đến khu rừng tràm thì bị đánh dội ngược trở lại.

Các Giang-Ðoàn Tuần-Thám đều được trang bị bằng khinh tốc đỉnh. Khinh tốc đỉnh được chế tạo bằng vật liệu nhẹ nên ưu thế là tạo được vận tốc cao nhưng yếu thế là khi bị mìn thì tàu vỡ tan! Do đó lực lượng Hải-Quân bị tổn thất nặng trong trận này. Ðơn vị Việt-Cộng chủ động trận đánh này tôi không nhớ rõ, dường như là Công-Trường 5 Cộng Sản Bắc Việt.



Sau đó anh về Trà-Cú, đúng không? Vì tôi nhớ khoảng thời gian cuối 72 hoặc đầu 73, tôi gặp anh ở Trà-Cú.

Vâng. Sau trận đánh kinh hoàng ở căn cứ Phước-Xuyên, tôi được thuyên chuyển về làm chỉ huy trưởng Giang-Ðoàn 53 Tuần-Thám, chịu trách nhiệm vùng sông Vàm-Cỏ-Ðông, trú quân tại căn cứ Trà-Cú, thuộc tỉnh Hậu-Nghĩa. Vì đơn vị của tôi hoạt động trên sông Vàm-Cỏ-Ðông với mục đích cắt ngang thủy lộ xâm nhập của CSBV. từ mật khu Mõ-Vẹt nên bị đụng độ hoài và căn cứ Trà-Cú bị pháo kích liên miên, kể cả bị hỏa tiễn AT3.



Ngày đó, ở cương vị của một sĩ quan Hải-Quân ngành chỉ huy và tiếng tăm của một nhạc sĩ được mến mộ, nếu buộc anh phải lựa chọn, anh chọn danh xưng nào?

Là một thiếu tá Hải-Quân, tôi rất hãnh diện đã phục vụ cho lý tưởng tự do; đó là hoài bảo của một thanh niên đầy nhiệt huyết trước nhu cầu của đất nước; đó cũng là danh dự của cả một đời người, tôi không thể không chọn lựa danh xưng này.

Mọi người sinh ra đều có những năng khiếu khác nhau. Viết một ca khúc, trước hết mình đã phần nào là một người làm thơ và mình cũng phải có một giác quan rất bén nhạy mới có thể tạo ra được những chuỗi âm thanh hài hòa để người nghe cùng rung động với tâm tư của mình. Vì vậy, trong âm nhạc, tôi cũng không thể không nhìn nhận đây là một nhu cầu vô cùng cần thiết cho đời sống tinh thần.


Anh trả lời khéo léo vô cùng. Xin anh cho biết tựa đề nhạc phẩm anh sáng tác đầu tiên và ca sĩ nào trình bày? Cho đến nay tổng cộng anh sáng tác được bao nhiêu ca khúc?

Bản nhạc do tôi sáng tác đầu tiên là một ca khúc Tango Habanera, tựa đề Mây Trên Ðỉnh Núi, để tặng người bạn tên Hoàng, xướng ngôn viên đài phát thanh Dalat. Bản này do Thanh-Lan hát. Cho đến nay, kể cả một số ca khúc chưa phổ biến, tổng cộng tôi sáng tác khoảng 50 bài.


Anh nhận xét như thế nào về nền âm nhạc Việt-Nam ở trong nước kể từ khi anh ra tù rồi vượt biển? Thời gian đó có bao giờ vô tình anh nghe lại được những bản nhạc của anh trong số “nhạc vàng” mà người miền Bắc rất thích hay không? Nếu có, lúc đó anh nghĩ gì và cảm nhận được gì?

Suốt thời kỳ chiến tranh, người miền Bắc Việt-Nam chỉ được các nhạc sĩ phổ biến những ca khúc động viên tinh thần chống Mỹ. Tuy nhiên, sau khi chiến tranh chấm dứt, khuynh hướng phổ biến “nhạc vàng”Ï được nới rộng và quần chúng có dịp thưởng thức phần nào âm nhạc miền Nam. Chính tôi đã được nghe một chương trình nhạc êm dịu do Phạm-Trọng-Cầu tổ chức và một ca sĩ hát bài Rồi Mai Tôi Ðưa Em. Và sau khi vượt biển, ra nước ngoài, tôi được xem một show video , ca sĩ Lan-Ngọc trình bày Xin Còn Gọi Tên Nhau và Mùa Thu Trong Mưa. Những lúc đó tôi rất xúc động.


Anh so sánh như thế nào giữa nền âm nhạc Việt-Nam tại hải ngoại và nền âm nhạc tại Việt-Nam từ 1954 đến năm 1975?

Có thể chia làm hai thành phần. Thành phần những người viết nhạc từ trước 1975. Do hoàn cảnh sinh sống trên quê hương tạm dung khác biệt với quê hương Việt-Nam nên bị hạn chế và cái nhìn có khác đi. Thành phần những người trẻ viết nhạc sau 1975. Số người sáng tác đông đảo, âm nhạc có khuynh hướng trẻ, tuy nhiên, bị hạn chế về văn chương Việt-Nam, vì họ không được hấp thụ như những người sinh ra, lớn lên và viết nhạc tại Việt-Nam. Ða số lời ca sáo ngữ, không có chiều sâu.


Anh có nhận thấy rằng, trong khi người viết nhạc tại hải ngoại thiếu hoàn cảnh để đưa âm nhạc gần với tình tự dân tộc thì nhiều nhạc sĩ và ca sĩ tại Việt-Nam lại có chiều hướng muốn rời xa những gì họ sẵn có để bắt chước theo nhạc ngoại quốc hay không?

Vâng. Ðó là điều thật đáng tiếc.


Anh có nhận thấy rằng “dòng Boléro nhàm chán” của thời trước 75 nay không xuất hiện nhiều trong nền âm nhạc Việt-Nam tại ngoại quốc hay không?

Vâng. Tôi nhận thấy sự giảm thiểu đó. Nhưng, theo tôi, Rhumba hay Boléro tự nó không đem đến cho người nghe chút nhàm chán nào cả mà chỉ vì nó dễ đàn, dễ hát, ai đàn, ai hát cũng được nên dễ phổ biến. Người viết nhạc thời đó thích phổ nhạc hoặc viết những ca khúc theo điệu Bolero để phổ biến rộng rãi nên người nghe nghe hoài đâm ra không cảm thấy hay nữa.


Khi sáng tác anh thường xử dụng nhạc cụ nào?

Tôi thiếu may mắn. Thuở thư sinh vừa học văn hóa vừa tự nghiên cứu âm nhạc theo bộ sách giáo khoa của Traité Dubois, gồm Harmonie Consonante, Harmonie Dissonante, Contre Point, Le Fugue. Ðến tuổi động viên, tôi gia nhập Hải-Quân, khóa 12 sĩ quan Hải-Quân Nhatrang. Nhịp độ chiến tranh và cuộc đời quân nhân không cho phép tôi thực hiện những điều tôi mong muốn như học một số nhạc cụ tôi thích, chẳng hạn như Piano. Tôi chơi Guitar từ khi tôi 14 tuổi.



Anh có muốn trở lại thăm những vùng “không gian xưa quen gót lầy” (1) hay không?

Muốn lắm chứ. Tôi và bạn bè của tôi đã trải dài phần đời tươi trẻ của chúng tôi trong những “vùng không gian xưa quen gót lầy” đó. Chuỗi ngày tươi trẻ ấy tuy triền miên sống trong hiểm nguy, khốn khó, lúc nào cũng cận kề với cái chết, nhưng chúng tôi rất hãnh diện là chúng tôi đã sống một phần đời đáng sống.


Sau chương trình do Paris By Night thực hiện anh có dự định nào khác cho tương lai gần hay không?

Tôi chỉ mong gom góp tất cả những ca khúc tôi viết từ trước đến nay để cho vô một tuyển tập, nhưng tôi vẫn chưa thực hiện được, vì lười!


Anh muốn nhắn gửi điều gì đến độc giả không?

Tôi xin cảm ơn độc giả và những người đã yêu thích nhạc của Trường-Sa.



(1) Lời ca của nhạc phẩm Rồi Mai Tôi Ðưa Em, của Trường-Sa.

     TRƯỜNG SA VÀ NIỀM VUI CUỐI ĐỜI - Trường Kỳ

"... Nhiều người, trong số có cả các con ông, đã tỏ ra mừng cho tác giả của những ca khúc tình cảm nổi tiếng, trong số có Rồi Mai Tôi Đưa Em khi được biết ông đã tìm được người chia sẻ buồn vui mà ông cho là niềm hạnh phúc cuối đời của mình, 11 năm sau khi người vợ đầu và là mẹ của 4 người con với ông qua đời trong một tai nạn thảm khốc vào tháng 3 năm 1996 tại Việt Nam.

Nhạc sĩ Trường Sa mà chương trình Nghệ Sĩ Và Đời Sống do Trường Kỳ thực hiện giới thiệu đến quí vị hôm nay, đã chính thức ra mắt niềm hạnh phúc nhỏ nhắn và dịu dàng mang tên Võ Thị Nguyệt của ông vào năm 2007 trước một số thân hữu bằng một bữa tiệc thân mật và ấm cúng tại Montreal.

Trong một lần trò chuyện với người thực hiện chương trình Nghệ Sĩ Và Đời Sống, nhạc sĩ Trường Sa năm nay 68 tuổi,đã tâm sự về cuộc đời bồng bềnh trôi nổi của mình, một thiếu tá trong binh chủng Hải Quân Việt Nam Công Hòa.

Từ những ngày thơ ấu cho đến khi lập gia đình. Từ những chuyến vượt biên gian truân đến khi đặt chân lên mảnh đất Canada tự do. Từ 'những thu qua một mình ta' để kết thúc bàng niềm 'hạnh phúc hôm nay' của ông.
 
Trong chương trình đặc biệt dành cho ông hôm nay, một số nhạc phẩm tiêu biểu của Trường Sa sẽ được gửi tới quí vị xen kẽ với phần giới thiệu về ông..."
 
            Mời nghe: "Chương trình Nghệ Sĩ và Đời Sống - về NS Trường Sa" do Trường Kỳ thực hiện 
                                                    
                                                   Ký giả Trường Kỳ
 

                  Mời xem lại 2 trang về Nhạc sĩ Trường Sa ở website Cỏ Thơm:

            MÙA THU TRONG MƯA - với tiểu sử tác giả, một số nhạc phẩm và bài viết của NS Ngô Thụy Miên

                       NGÀY NÀO TÌNH TÔI - với bài viết của NS Từ Công Phụng


 

Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com