arrow
Trang Nhà arrow Nhạc arrow MÂY TÍM CHIỀU THU - TƯỞNG NHỚ NHẠC SĨ HIẾU ANH
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
MÂY TÍM CHIỀU THU - TƯỞNG NHỚ NHẠC SĨ HIẾU ANH PDF Print E-mail

      

    Nhạc Sĩ Hiếu Anh cùng một số thành viên trong Diễn Đàn Nhạc Việt và nghệ sĩ vùng San Diego, California

Từ trái, hàng sau: Nhật Vũ, Nguyễn Tuấn, Mỹ Ngọc, Thụy Mi, anh chị Khanh Phương,Thái Vũ, Minh Châu, Võ Tá Hân, Nhược Thu, Mai Đức Vinh, Hiếu Anh, Hoàng Thy
Từ trái, hàng trước: chị Nhật Vũ, Hoàng Yến, Ngô Thị Thu Nga, Quỳnh Hương, Miên Du Đà Lạt, Bình Nguyên, chị Châu (Võ Tá Hân), chị Huệ Vinh (Mai Đức Vinh), chị Nhược Thu.

           (Hình chụp tại nhà Nhạc Sĩ Khanh Phương tức Bác Sĩ Trần Văn Khang - ngày 1 tháng 7, 2003)

             

                            Từ trái: Nguyễn Văn Nam (San Diego), Võ Tá Hân (Singapore), Hiếu Anh

Từ trái, hàng trên:  xxx, Trần Văn Lương, Miên Du Đà Lạt, Hoàng Việt Khanh, Hoàng Yến, Nguyễn Minh Châu, HNTT, Khanh Phương, Nhật Vũ, Mỹ Ngọc, Mỹ Dung, Hiếu Anh...
Từ trái, hàng dưới:  MC Bích Phượng, 2 ca sĩ, Quỳnh Hương, Bích Huyền, Uyển Diễm, Thu Liễu, chị Nhật Vũ

                     (Hình chụp tại Phòng Sinh Hoạt Báo Người Việt- Westminster, California)

             Buổi Hội Ngộ Thơ Nhạc Thế Giới - Nhật Vũ
                                                     (Vùng Nam Cali - Mùa Hè 2003)


" ..... Buổi họp mặt vui vẻ náo nhiệt chưa từng có của hai nhóm Nhạc Việt và nhóm Thơ Siliconband tại nhà anh chị Khang - tức Khanh Phương - kết thúc khoảng gần nửa đêm...

Như đã  được anh Khanh Phương sắp xếp, chúng tôi chia nhau ra, anh chị Châu & Yến, anh chị Mai Đức Vinh, Quỳnh Hương nghỉ đêm tại nhà Mỹ Ngọc, còn anh Hiếu Anh, anh Nguyễn Tuấn , Miên Du Đà Lạt và vợ chồng Nhật Vũ nghỉ tại nhà anh chị Khanh Phương... Sáng hôm sau nghe nói các xe của nhóm bạn bè đậu trước nhà Mỹ Ngọc bị cảnh sát thành phố cho kéo đi mất tiêu, vì đậu sai chỗ, chắc phải nộp phạt rồi.

Sáng hôm sau, trước khi dùng điểm tâm, chúng tôi - gồm anh Hiếu Anh, Nguyễn Tuấn và tôi  - quây quần trước cây grand piano của anh Khanh Phương hát nghêu ngao mấy ca khúc quen thuộc như Bao Giờ Biết Tương Tư của Phạm Duy hay Thu Vàng của Cung Tiến.v.v.. với tiếng đệm piano nhà nghề của anh Hiếu Anh. Nhân dịp này tôi được biết trước 75 anh Hiếu Anh đã từng chơi nhạc ở các phòng trà tại Sài Gòn. Anh nói rằng anh chơi piano nhuyễn đến nỗi dù ngủ gục tay anh vẫn chạy rất đúng cung điệu như thường; nhưng sau thời gian 7 năm đi cải tạo, vì phải chặt tre, đốn củi trong rừng nên các ngón tay của anh bây giờ có phần chai cứng và chậm chạp lại so với hồi xưa rất nhiều. Riêng anh Nguyễn Tuấn với giọng rất trầm ấm đã hát rất nhiều ca khúc xưa thật tuyệt...

... Sau bữa ăn trưa với anh Nam, chúng tôi chia tay để trở lại Orange County, dọc đường chúng tôi thay nhau chuyện gẫu để anh Nguyễn Tuấn lái xe khỏi buồn ngủ. Nhân dịp này chúng tôi được biết anh Hiếu Anh của chúng ta biết yêu rất sớm, khoảng năm mười tuổi. Cũng theo lời anh, anh bảo anh yêu người con gái lớn hơn anh nhiều tuổi, ngày nào không gặp mặt chị ấy là anh đi đứng bồn chồn không yên. Tôi bảo: "Vậy là anh phải lòng người ta rồi". Chúng tôi cùng phá ra cười thật vui vẻ. Câu chuyện của anh Hiếu Anh khá giống với Nguyễn Bính của chúng ta ở chỗ cũng yêu người chị lớn tuổi hơn mình. Đọc thơ Nguyễn Bính, ta thấy có khá nhiều bài thơ có đề cập đến người chị này, nhất là những bài ông viết  khi trọ học ở Huế gởi về Bắc chị yêu ..."

                                        Mời đọc: toàn bộ bài viết của Nhật Vũ (pdf)

                   Tưởng Niệm Nhạc Sĩ Hiếu Anh

                                                        

                                    Phan Anh Dũng (Richmond, Virginia)

Sáng sớm thứ hai 28 tháng 11, 2005, tôi nhận được điện thư của Nhà Thơ Miên Du Đà Lạt và Nhạc Sĩ Vũ Thư Nguyên báo tin buồn là Nhạc Sĩ Hiếu Anh đã vĩnh viễn ra đi. Sau đó, có rất nhiều điện thư chia buồn trong diễn đàn Nhạc Việt, nơi anh Hiếu Anh là một thành viên đã sinh hoạt trong nhiều năm. Tin buồn này đến với tôi trong một ngày nghỉ sau Lễ Tạ Ơn ở Hoa Kỳ. Cả ngày 28 đó, tôi thẫn thờ, không làm gì được nhiều, ngoại trừ nghe những nhạc phẩm của anh, trong đó có ca khúc "Tôi Lên Xứ Hoa Đào", do chính anh hòa âm, đàn và hát. Ca khúc này anh sáng tác sau khi đến thăm Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, dự Hội Hoa Anh Đào tháng 4 năm 2005. Bốn câu cuối của ca khúc đã nói lên tình nhân ái bao dung của anh: "Xin gửi đến muôn người, đây cành hoa xinh tươi, đem tươi thắm cho đời, cho nụ cười thêm tươi".

(Nhạc Sĩ Hiếu Anh hát 4 câu kết bài "Tôi Lên Xứ Hoa Đào"

Người nhạc sĩ chân chính ấy chỉ cần dâng cho đời, cho người, những cành hoa, là những sáng tác của mình, mà không đòi hỏi gì hơn là một nụ cười, một niềm vui từ thính giả.

Những ngày sau đó, tôi đọc thêm những lời chia buồn, những mẩu chuyện của các bạn nhạc, bạn cùng khóa Thủ Đức 22 với nhạc sĩ Hiếu Anh thì thấy một mẫu số chung: anh là một người tính tình rộng rãi, hiền hòa và dễ dãi với tất cả mọi người. Anh âm thầm làm những CD và lặng lẽ gởi quà tinh thần đến mọi người.

Anh Hiếu Anh đến với tôi cũng rất nhẹ nhàng: qua những điện thư ngắn gọn và đủ, hoặc là hỏi thăm, hoặc rủ gặp mặt văn nghệ và mới đây nhất là những điện thư bàn về những ca khúc anh viết về mùa Thu.

Tâm Hảo, người bạn đường của tôi, cũng rất buồn khi nghe tin Nhạc Sĩ Hiếu Anh qua đời vì Tâm Hảo mới có một duyên văn nghệ với anh cách đây hơn một tháng. Số là khi nghe bài "Mây Tím Chiều Thu" của anh, tôi có gởi điện thư khen anh vì bài này theo tôi "có vẻ lạ" hơn các bài khác và có âm hưởng nhạc tiền chiến, thoảng như bài "Thu Quyến Rũ" của Đoàn Chuẩn và Từ Linh. Anh đã gởi ngay bản có nốt nhạc và CD, trong đó có cả hòa âm, không lời hát. Theo anh, bài "Mây Tím Chiều Thu" sẽ thanh thoát hơn nếu được diễn tả nhẹ nhàng bởi một người nữ có chất giọng thanh và hát đúng theo tông Rê trưởng nguyên thủy ... 

Trong dịp tưởng niệm anh hôm nay, Tâm Hảo xin trình bày bài "Mây Tím Chiều Thu" để ghi lại một kỷ niệm không bao giờ quên và hy vọng anh Hiếu Anh từ cõi trên nhìn xuống và mỉm cười hiền hòa ...

Phan Anh Dũng (30/11/2005)

               

                           Bấm vào đây để mở bản nhạc Mây Tím Chiều Thu (pdf)

                        

           Mời quý vị thưởng thức ca khúc: MÂY TÍM CHIỀU THU: mp3  youtube

                                      Nhạc & Lời: Hiếu Anh - Hòa âm: Quốc Dũng (Việt Nam)

                            Trình bày:    Tâm Hảo (Richmond, Virginia - USA)

                     

                Hiếu Anh, người Nhạc Sĩ thầm lặng
                                             (Trích báo Nghệ Thuật tháng 11, 2000)

                                                         

Hiếu Anh, tên thật là Nguyễn Trí Hiếu, một tên tuổi đã có từ lâu trước năm 1975 vì anh đã bắt đầu sáng tác nhạc từ thập niên 60. Cách đây 40 năm, Hiếu Anh đã tham gia ban Phát Thanh Học Sinh trên Đài Phát Thanh Sài Gòn do Dương Hồng Duyệt làm trưở̉ng ban, có chương trình phát thanh hàng tuần vào mỗi sáng Chủ Nhật. Thuở ấy, Hiếu Anh cùng với Mai Hân, Mai Hương, Bạch Tuyết (em gái Mai Hương), Duy Trác, Phạm Vận là những ca sĩ thường trực của ban Phát Thanh Học Sinh này. Trong thời gian trên, Hiếu Anh đã viết tập nhạc “Tình Ca Học Trò” mà mãi đến hơn 30 năm sau, khi ra hải ngoại, anh mới có điều kiện để thu vào CD với tiếng hát của Kim Cúc, Cam Thơ, Hoài Nam và Khắc Dũng.

Hiếu Anh gia nhập ngành quân nhạc năm 1967 và tham gia vào Hội Văn Nghệ Sĩ Quân Đội do Nhạc Sĩ Anh Việt làm chủ tịch. Trong thời gian này, anh hoàn thành tập nhạc “Chiến Sĩ Ca”. Qua năm 1969, anh làm việc với Ban Phát Thanh Học Đường của Trung Tâm Học Liệu thuộc Bộ Quốc Gia Giáo Dục với các nhạc sĩ Lê Thương, Hùng Lân, Vĩnh Phan, Trầm Tử Thiêng và anh viết tập nhạc “Ngày Xanh” dùng cho học sinh bậc Tiểu học trong lúc này. Năm 1971, Hiếu Anh làm giáo sư âm nhạc tại trường Thiếu Sinh Quân Pleiku và trong thời gian ở Pleiku anh có phổ một số bài thơ của Kim Tuấn, Vũ Hoàng, Vĩnh Trinh, Thu Bình Minh, Lê Thị Phương Châu để in thành tập nhạc mang tên “Tình Thơ Ý Nhạc”.

Cũng như mọi quân nhân khác, Hiếu Anh bị đi tù Cộng Sản từ năm 1975 đến năm 1981. Năm 1992, anh định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O và cư ngụ tại thành phố Louisville, Kentucky và Hiếu Anh mở lớp dạy guitar, piano cho các em trong cộng đồng Công giáo, nơi anh cư ngụ.

Hiếu Anh viết rất nhiều, có trên 200 ca khúc, gồm đủ thể loại từ những bài tình ca học trò, những bài dành cho thiếu nhi, cho hướng đạo, những bài chiến sĩ ca cho những buổi sinh hoạt trong quân đội. Những khúc Tân ca, Thánh ca,...anh cũng đã hoàn thành một CD với tên “Yêu Trong Kỷ Niệm” gồm những bài thơ của Trương Ái Minh, Đắc Trung, Vĩnh Châu, Huyền Xưa, Phạm Mai Lan, Diễm Buồn, Văn Vũ, Thanh Thanh và Nguyễn Bính và anh phổ nhạc, và được thu thanh qua các giọng ca của Mai Thảo, Duy Dũng, Thùy Dương, Thanh Long, Kim Cúc, Cam Thơ và Quang Duy.

40 năm phục vụ cho âm nhạc, với một số lượng tác phẩm thật đáng kể nhưng bởi không thích xum xuê, không cần khoe khoang cho nên nhạc sĩ Hiếu Anh vẫn là một nhạc sĩ thầm lặng, yên vui với những đứa con tinh thần của mình, ẩn dật nơi thành phố Louisville hiền hòa của tiểu bang Kentucky, nhưng...hữu xạ thì tự nhiên hương
.

                            Bấm vào tên bản nhạc để nghe một số nhạc phẩm của Hiếu Anh:

         Bẽ Bàng      Cho Người Tình Xa Cách        Giấc Ngủ Người Tình            Giai Điệu Yêu Thương    

             Gửi Người Em Gái Gia Long          Hoa Xoan          Hôn Nhau Lần Cuối          Lệ Tình

                   Lỡ Làng        Một Chều Thăm Em        Mưa Khuya        Nát Cành Hoa Tím

                      Sầu Khúc        Thu Mộng         Thu Nhớ         Thua Mình Quen Nhau  

                             Tình Thu                 Tuổi 18               Yêu Trong Kỷ Niệm

                                   

                   "TÂM SỰ CUỐI CÙNG của Nhạc Sĩ HIẾU ANH" khi anh trả lời phỏng vấn

                          qua điện thoại với Hoàng Lan Chi chiều Chủ nhật 27 tháng 11, 2005

   Mời nghe bản nhạc RU EM TÌNH VÀNG, Hiếu Anh sáng tác để tặng vợ con khi anh trong trại tù Cộng Sản 

               Để tưởng nhớ 2 người bạn nhạc Hiếu Anh và Nghiêm Xuân Cường đã vĩnh viễn ra đi,

    mời nghe ca khúc Mùa Thu Còn Nhớ -  Nhạc: Trần Đại Phước (Dallas, TX -USA) - Lời: thơ Tường Vy

                                    Tiếng hát & đàn dương cầm: Jazzy Dạ Lam (Munich, Germany)  

                       Trần Đại Phước                 Jazzy Dạ Lam  

 

                            Lời Cuối Cho Em

                    (Cảm tác sau khi nghe những lời tâm sự cuối cùng của ns Hiếu Anh - 27.11.2005)

Trong đêm vắng, thì thầm lời anh nói
Nỗi niềm đau ngục tù những năm xưa
Hận mất nước, thương vợ hiền sáng tối
Năm năm trời tảo tần dãi nắng mưa
 
Tràn cảm xúc bài ca anh viết tặng
“Ru em tình vàng”, duyên kiếp vẫn nồng say
Dù cuộc thế, người thay lòng đổi dạ
Em vẫn là em, em của anh đời này
 
Như sương khói, vọng về âm thanh vắng
Gió lung lay chiếc lá cuối cùng rơi
Lời hẹn ước ân tình đành dang dở
Anh ra đi, để lại em giữa đời
Anh ra đi, người lệ nhỏ đầy vơi

                       L.T. Quỳnh Hương  (California - 29.11.05)

Nguyện Người Về Nước Chúa 

(Xin nguyện hương hồn nhạc sĩ HIẾU ANH đời đời vĩnh hưởng)

Dưới chân Chúa, một thân người đã mỏi
Trong Thánh đường đang hồi vọng tiếng chuông
Người nằm yên trong giấc ngủ bình thường
Không lo lắng, không ưu phiền, than trách

Đời nhạc sĩ gắn liền trên cung bật
Những bài ca, cùng tiếng nhạc nghìn năm
Đời đời sẽ còn mãi với thanh âm
Vang xa tít trong bầu trời vô tận

Người nằm yên, có nghe lời kinh vọng ?
Cõi vô ưu theo hương khói nhẹ nhàng
Mùi trầm hương tỏa lan trong huyệt lạnh
Bên đoàn người đang cúi niệm câu kinh

Bao bạn bè, bao thân ái, thâm tình
Bao lưu luyến, bao bàn tay vẫy tiễn
Gọi tên người lần cuối để chia xa
Người đi nhé, biết bao giờ gặp lại ???

Lời kinh nguyện đưa người đi mãi mãi
Huyệt mộ buồn người an nghỉ từ đây !!!
Trăng sẽ về chiếu sáng khắp cỏ cây
Ấm phần mộ của người vừa nằm xuống

(Nguyện hồn người kề cận Chúa trên mây !)

Minh Châu

Anh Vẫn Còn Đây 
(Kính tưởng niệm cố nhạc sĩ HIẾU ANH)

Anh yên giấc giữa mùa thu vàng úa
Tiễn hồn anh, ngoài song cửa mưa bay
Gọi tiếc thương chan chứa lệ dâng đầy
Ngàn cánh lá bên đường rơi tan tác

Anh vẫn còn đây lời thơ tiếng nhạc
Âm điệu bổng trầm như thác suối reo
Tình thu ngọt ngào cung khúc buồn gieo
Cho muôn thuở anh về theo thu nhớ

Gọi tên anh với từng cơn nức nở
Người nhạc sĩ tài hoa ... vỗ cánh bay
Cha nhân từ thiên thượng mở vòng tay
Anh hiện hữu, vui vầy bên cạnh Chúa

Anh vẫn còn đây như là một thủa
Cùng anh em, bằng hữu kết tình thương
Nhạc hòa thơ cung đàn mãi vấn vương
Trong trái tim bao người đương thổn thức

Anh vẫn còn đây, vần thơ chưa dứt
Nghiệp tơ tằm ray rứt mãi hồn em
Mùa thu khóc từng giọt nhẹ bên thềm
Bao đau xót lệ tràn câu vĩnh biệt...

Hương Xuân

Khóc Bạn Hiếu Anh

Tụi mình mấy đứa Khóa Hăm Hai
Hẹn gặp nhau chung lại một ngày
Mấy đứa làm thơ, anh phổ nhạc
Sao anh đi vội Hiếu Anh ơi!

Cao Nguyên vừa mới khóc anh đó
Bài nhạc "Hoa Xuân" còn lại đây
"Dòng Lệ Đã Khô" tôi lại khóc
Ken Túc Ky sầu thảm cuối Thu này

Thôi nhé từ nay đành vĩnh biệt
Thơ mà không nhạc chẳng còn chi
"Giai Điệu Yêu Thương" tôi mới hát
Vọng lời ai điếu Ken Túc Ky.

 Đăng Nguyên - Maryland - 28.11.2005

đưa anh vào cõi mênh mông
(biệt khúc tặng Chị Hiếu Anh)

đưa anh vào cõi mênh mông
gót tình lướt trên bụi hồng
lòng em không nguôi bối rối
anh đi xa rồi, thật không?

là không, muôn lần là không
nụ hôn anh trao còn nồng
lời tình còn say đắm đuối
sao anh vội vàng qua sông?

chân em đứng giữa bụi hồng
vẫy chào anh trong hư không
chiều thu chuông ngân thánh thót
tuyết rơi tràn lạnh vào hồn!

anh đi vào cõi mênh mông
em về trong đêm bụi hồng
từng bước lòng nghe chới với
xa anh thật rồi, phải không?

xa anh thật rồi, phải không?
là không, vạn lần là không
hãy như bên sông anh đợi
chờ em đem lại đóa hồng!


 Cao Nguyên - Charlottesville, Virginia

                                            Nơi Cõi Đã Về 

                                                    (tâm tình với Hiếu Anh)

               Hiếu Anh ơi! Cứ xem như hôm nay, ngày cuối tuần, mình trò chuyện với nhau nhé.
                  Lại nói về một chút gì để nhớ, từ một nơi mình đã Đến, Ở và Đi - Phố Núi Pleiku.

                         

Khi anh đặt chân đến đó, không hiểu có cùng bối cảnh và tâm trạng như thế này không:

"....Ra khỏi lòng phi cơ C.130, bước xuống Phi Trường Cù Hanh, tôi cảm thấy lạnh, dẫu lúc đó mới chỉ 6 giờ chiều . Da thịt của Sài Gòn nhiệt đới đang tiếp xúc với cái lạnh miền cao vào những ngày đầu mùa Đông , tuy hơi khó chịu nhưng khoan khoái. Chính cái lạnh và một chút hơi sương đã làm cái đầu tôi “ hạ hỏa “, khi phải tiếp nhận cùng lúc những tiếng ồn ào của động cơ các loại máy bay và xe quân sự, cùng với sự nhộn nhịp của ba lô, mũ sắt và súng đan ra vào phi cơ và các pháo đài bao cát. Có nghĩa là tôi đang đứng chân trên vùng đất chạm nhẹ là nghe tiếng nổ! Nghĩa là tôi thật sự mất đi sự yên tĩnh của những giảng đường, của những thôn xóm quê tôi vào thuở chưa mất đi sự yên tịnh ..."
(trích hồi ký của Cao Nguyên)


Ba mươi mốt năm rồi đó anh, mình đã xa thành phố ấy, dẫu cho sương mù của thực cảnh, hay sương mù trong cả lòng ta, nhưng những gì ở đó vẫn hiển hiện trong cõi nhớ của mình.
Thương lắm, nhớ lắm cái khung cảnh chập chùng sông núi ấy, bao nẻo đường còn in dấu chân ta và bè bạn của một thời xa vắng dễ thương. Dẫu ở đó, có những tháng ngày tim ta rỉ máu, những giọt lệ hồng chảy trong đêm trăn trở khi hay tin bạn ta, ngày mai không về. Họ ở lại vĩnh viễn trên Đồi 31, trên đỉnh cao Dak Pek, Chư Prong, Chư Pao, núi Phượng Hoàng...
Thời đau xót đã qua, lẽ ra không nên nhắc lại. Sao tâm ta cứ mãi nhớ về? Có phải là sự không đành của nỗi tức tưởi trên hành trình đi tìm hòa bình, tự do, chân lý và bác ái cho quê hương!
Rồi sao nữa hở anh? Trong thời gian thoáng qua, giữa chập chùng sông núi quê nhà, giọt lệ hồng của tôi, của anh vẫn chảy theo dòng thơ, ý nhạc. Chen lẫn trong tình khúc anh viết là những khúc quân hành có âm vang nhịp trống Tây Sơn như nhắc nhớ mình còn chưa trọn bước trong sứ mạng của 4 chữ "Cư An Tư Nguy" đã nặng trong hành trang ta đi lúc rời khỏi Vũ Đình Trường Thủ Đức?
Sự rạo rực trớ trêu lại đồng âm với niềm thổn thức, nên những lời thánh ca bay vút lên cao. Những lời chúc phúc chạm hồn các vì sao, những thiên thể hiện thân các bạn ta ở đó, tạo nên nguồn âm thanh thánh thiện ngân tấu trong một bầu trời trên mặt địa cầu không còn hai cực Bắc, Nam. Tất cả đã nhất quán: trong hư vô ta là hạt bụi!
Hiếu Anh ơi! Bây giờ thì anh thong dong rồi. Muốn đi đâu thì đi, không cần giấy thông hành, không cần phép tắc và những câu nệ thế gian; muốn gặp ai thì gặp, kể cả những người muôn năm cũ!
Phúc cho anh đã đổi những giọt lệ hồng lấy ly rượu ân phước của nước Chúa, nồng nàn anh trong cõi đã về!
Anh có muốn về thăm Phố Núi với tôi hôm nay không? Nhớ lắm. 

Cao Nguyên (12.02.05)

Chiều thu buồn, mây tím buồn
tâm nghe người hát, tình vương khối sầu
nhớ người, bóng đã qua cầu
dõi theo từng bước, thơ đau chật hồn!

Cao Nguyên - 11/24/2006

Mình lại nói chuyện với Bạn đó, Hiếu Anh! Đếm ngày Bạn đã đi qua chiếc cầu sinh-tử, ba-trăm-sáu-mươi-lăm-ngày, có là bao khi những vẫy tay chào của bằng hữu với Bạn còn mãi thắm tình.
Sáng nay, Phan Anh Dũng - người bạn nhạc - lại gởi tiếng hát của Tâm Hảo đến với mọi người trong bài "Mây Tím Chiều Thu" của Bạn. Nghe mà nhớ, mà thương chi lạ cái chân tình Bạn gởi giữa lòng người.
Trời đang cuối Thu vào Đông, những người bên này cầu lại gởi đến Bạn những món quà trong mùa lễ Tạ Ơn, như nhắc nhở giữa Ơn Đời, Ơn Người, mình còn nợ nhau nhiều lắm. Hãy nhìn đó, những dáng người thân thương; hãy nghe đó những tiếng hát của bạn bè ngân lên trên những nốt thơ nhạc Bạn gởi lại đời với tấm lòng vương lên trên cõi đời nhân ái.
Mọi người đang nhìn Bạn, đang nghe Bạn hát. Chờ những bông tuyết bay trên vai, để lại vẫy chào Bạn, thoáng đó mà đi vào cõi đã về trong tích tắc của một năm vừa chợp mắt.
..

               Thương Tiếc Nhạc Sĩ Hiếu Anh -- nttn

Anh ra đi ...
    một chuyến đi thật xa ...
        và Anh sẽ không bao giờ trở lại nữa ...

Hung tin đến thật bất ngờ ... đến nỗi tôi ngồi sững sờ với chính mình ... không biết là có muốn tin hay là không muốn tin ...

ooOoo

Cái CD Anh gửi cho tôi vào đầu tháng 10 vẫn còn nằm chình ình trước mặt tôi đây. Trong đó có một cái note nho nhỏ Anh ghi cho tôi ...

Trong CD có tất cả 7 bản nhạc, tôi đã post vào NV 3 bản. Còn 4 bản nhạc kia, tôi định bụng rồi từ từ tôi cũng sẽ post vào NV cho liên tục với chủ đề "Mùa Thu".

Nhưng rồi Mùa Thu nơi tôi ở năm nay tuy đến trễ nhưng lại vội qua quá nhanh ... Chỉ thoáng trong 4 tuần, những hàng cây có cái chưa kịp trở nâu thì rồi trong một cuối tuần nào đó, chúng đã bị gió lộng thổi rụng đi hết ... giờ chỉ còn trơ trọi lại những hàng cây trụi lá ... Mấy hôm trước tuyết đã thổi về vùng Ngũ Đại Hồ, và nhìn lớp tuyết trắng xóa phủ đầy đường hôm đó, tôi đã tự nhủ thầm ... đã đến lúc giã từ Mùa Thu để chào đón Mùa Đông đến ... Những cái hình chụp tuyết rơi đã được tôi đem ra dụ mấy "m" trong cái "gia đình M" ... ĐI ... gia đình mình hãy cùng nhau làm một cái gì đi? Người làm thơ, người hát ... còn tôi thì sẽ gom lại những vần thơ kia, những điệu nhạc nọ, để rồi cùng với những cái hình tôi đã chụp sẵn ... tụi mình cùng nhau chào đón mùa Giáng Sinh sắp tới nhé ...

Tôi nôn nóng chờ đợi cho qua cái cuối tuần này ... chờ đợi cho mọi người đi nghỉ Thanksgiving về để rồi đến sáng thứ hai này, tôi dự định cho ra mắt cái Jukebox cho mùa Giáng Sinh với tiếng hát của nhỏ m7 trong nhà ... Cái Blog còn đang làm dở dang đây ... để rồi hung tin bay tới trong đêm nay ...

Giờ đây tôi ngồi đây ... ngỡ ngàng ... ngẩn ngơ ...

nhỉ? Hình như tôi chưa chào tạm biệt Mùa Thu mà? Thì tại sao lại đã vội đón Mùa Đông đến?

Vậy giờ đây xin gửi đến mọi người 4 bản nhạc cuối cùng trong CD "Tình Thu" của nhạc sĩ Hiếu Anh ...

Một Chiều Thăm Em,  Mùa Thu Và Em, Thu Mong (Bến Xưa), Thu Nhớ

Đây là những bản nhạc cuối cùng về Mùa Thu mà tôi sẽ giới thiệu đến mọi người trong năm nay ... Coi như là để tiễn Mùa Thu qua, đón Mùa Đông đến ... và cũng là để tiễn người nhạc sĩ Hiếu Anh đi ...

"Đi giữa cuộc đời
tưởng như giữa cơn mơ ... "
(Mùa Thu Và Em -- Hiếu Anh)

Ngô Thị Thu Nga (Michigan - USA)

            

                                   Lời Tâm Tình - Vũ Hữu Toàn

Chú Hiếu Anh ơi,

Trưa nay, trong giờ nghỉ trưa, cháu vào check email thì mới biết tin các anh chị trong nhóm cho hay Chú đã đột ngột ra đi. Cháu vội mở xem hết cái email này tới cái khác và hy vọng đó không là sự thật... Chú đã đi thật rồi. Cháu khoác lấy cái áo và cùng thằng bạn ra ngoài đi bộ. Trong cái giá lạnh của mùa đông ở vùng thủ đô, những hình ảnh xưa chợt về lại. Cháu nhớ hôm Chú qua vùng thủ đô chơi vào ngay mùa hoa anh đào. Hôm đó thứ 7, ngày 9-4-05 cháu, bà xã, anh NDTuấn, và chị Hoàng Lan Chi đứng ở bờ hồ hoa anh đào tại DC chờ chú... Ân, cậu con trai chú chở chú chạy tới chạy lui 2 tiếng đồng hồ mà vẫn không tìm được chỗ đậu xe bèn phải quay về...thật uổng!!! làm các tấm hình thiếu vắng chú...nhưng may mắn là ngày hôm sau chú vẫn dành được thời gian để tới nhà cháu đàn hát thật vui.

Cháu phục chú vì ở tuổi ấy mà chú vẫn quá là đam mê âm nhạc. Chỉ vài ngày về tới nhà là chú đã email gửi cháu bài nhạc "Tôi Lên Xứ Hoa Đào" mà chú mới viết nhân chuyến thăm vùng thủ đô cộng thêm bài viết nữa. Hình ảnh chú ngồi ôm cây đàn của cháu trông chú thật là nghệ sĩ. Cháu vẫn luôn thích tấm hình đó (không phải vì cháu chụp đâu nhé :-)) Chú đã ra đi thanh thản. Cháu và tất cả các cô chú cùng các anh chị trong diễn đàn sẽ nhớ chú mãi, nhạc sĩ Hiếu Anh với những tình ca học trò thật ngây thơ và trong sáng.

Cháu mới lục ra cái bài viết của chú cùng 1 số hình ảnh (bấm vào để xem) chú cháu mình chụp hôm chú qua đây để 1 lần nữa cùng mời các anh chị trong diễn đàn ngồi xuống lật coi nhớ tới chú.

                          

Chú thích: Người đánh đàn keyboard là Ân, con trai của chú Hiếu Anh. Ân cũng ở tiểu bang này. Ân cho biết mai sẽ bay qua đó và thứ 5 sẽ đưa chú về nơi an nghĩ cuối cùng. Ân cho biết chú Hiếu Anh cùng đi với người bạn mua đồ về sửa xe nên hơi bị cảm lạnh tuy nhiên không có dấu hiệu gì quá lo. Chú thường ngồi trong phòng làm việc và đóng kín cửa để khỏi bị chi phối nên khi chú ngất đi thím không hay biết. Toàn có nhắn Ân lời chia buồn của tất cả các cô chú anh chị trong diễn đàn.

Bên dưới là bài viết của chú về hội hoa đào ở vùng thủ đô. Xin gửi lại để cùng đọc.

                                    Tôi Lên Xứ Hoa Đào - Hiếu Anh

Sơ lược chuyến đi thăm Thủ Đô Washington DC.

Washington DC là thủ đô của Hoa kỳ, nơi đây có nhiều cơ quan đầu não của chính phủ như Tòa Bạch Cung, Điện Capitol của Quốc Hội, Ngũ Giác Đài Là Bộ Tổng Tham Mưu của quân đội. Ngoài ra còn có Bảo Tàng Viện, có Đài Tưởng Niệm các chiến sỹ Mỹ Việt đã hy sinh trong chiến tranh Việt Nam để bảo vệ tự do nhân quyền. Và mới đây thêm Đài Tưởng Niệm các chiến sỹ Hoa Kỳ đã hy sinh trong cuộc Thế Chiến II chống Phát Xít Đức giải phóng các nước Đồng Minh như nước Pháp, Phi, v.v.

Ngoài ra thủ đô Washington DC còn là nơi danh lam thắng cảnh, và còn là điểm tổ chức các hoạt đông văn học nghệ thuật với các show trình diễn, nhất là vào các ngày lễ lớn. Hàng năm cứ vào đầu tháng 4 tới 15 tháng 4 là có đại hội Hoa Anh Đào (Cherry Blossom Festival) khách thập phương đổ về dự hội thật đông đảo.

Hoa anh đào nở rộ rất đẹp dọc theo hai bên bờ sông Potomac các rặng cây anh đào có chiều cao thấp hơn đầu người đượm các sắc hoa từ hồng, hồng nhạt, và trắng nở rộ khắp cây rung rinh trước gió trông thật đẹp và nên thơ người người thi nhau vịn cành hoa chụp hình. Nhìn hoa đào rung rinh trước gió lòng tôi chợt nhớ đến bài hát. Ai Lên Xứ Hoa Đào của Hoàng Nguyên Xưa:
Ai lên xứ Hoa Đào
Đừng quên đem về một cành hoa.

Tôi không quên hái trộm một cành hoa để tưởng nhớ đến:
Môi em thắm hoa đào
Làm tim anh xôn xao
Làm hồn anh ngây ngất
Với nụ hôn năm nào

Và xin gởi đến quí anh chị cành hoa đào của thủ đô Washington DC, xin xem ảnh đính kèm. Mùa hoa anh đào năm nay du khách đến quá đông, có diễn hành, có hòa nhạc với các show có sự tham gia của Miss American. Nên một số đường đã bị đóng. Tôi thấy các đoàn xe bus mang các bảng số của nhiều tiểu bang từ nơi họ đã tới từ hôm thứ 5 và thứ 6. Vì hôm thứ 6 thấy báo thời tiết mưa tôi hơi buồn, vì:
Mưa rơi ướt cánh hoa đào
Mưa rơi tan nát đời hoa còn gì
nên tôi thầm van:
Lạy Trời đừng có Mưa chi
Cho hoa tươi mãi cho người ngắm hoa

và may thay mưa nhẹ buổi sáng rồi tạnh, tôi vội đi thăm DC ngắm hoa đào. Lúc này cũng đã đông nhưng cũng tìm được chỗ đậu xe. Chúng tôi tản bộ dọc bờ sông ngắm hoa chụp hình. Giữa rừng người dủ mọi sắc tộc giữa rừng hoa rung rinh truớc gió từ duới sông thổi lên lòng tôi cảm thấy ngất ngây với một cảm giác dịu êm trong lòng. Tôi ngồi xuống ghế đá bên hồ để tìm một chút lắng đọng trong tâm hồn giữa cảnh trời nên thơ với hương hoa ngạt ngào.
Thơ thẩn tản bộ mấy vòng bờ hồ, chiều xuống chúng tôi ra về trong cảnh chiều hoàng hôn mờ ảo trên những cánh hoa đượm sắc mầu.

Ngày hôm sau thứ 7, mồng 9/4/05, vì có hẹn với các anh em như Nguyễn Đăng Tuấn, Vũ Hữu Toàn, Anh Trung, và chị H. L. Chi nên tôi lại đi Washington DC lần nữa. Có lẽ cũng vì còn quyến luyến hoa anh đào và muốn đi thăm thêm vài cơ sở nữa như thăm Viện Bảo Tàng có viên ngọc lớn nhất thế giới. Nhưng thật là xui vì ngày thứ 7 không như ngày thứ 6. Ngày thứ 7 lượng người đến quá đông. Vả lại có một số đường bị đóng dành cho diễn hành, nên tôi không vào nổi và không tìm dược chỗ đậu xe cứ chạy vòng vòng bên ngoài gần 3 giờ đồng hồ. Vì từ đèn đỏ này tới đèn đỏ kia phải mất 1 giờ. Các xe nối đuôi nhau san sát làm 3 hàng dọc, lâu lâu mới nhích lên một chút. Có ngã tư người đi bộ ào qua hết 2 lần đèn đỏ mà vẫn chưa hết. Nhìn đồng hồ báo nhiên liệu trên xe gần hết nên tôi hoảng quá phải tìm mọi cách lách ra khỏi hàng xe và tìm đường về. Thế là đành lỡ hẹn với các anh N.Đ. Tuấn, Vũ Hữu Toàn và chị H.L Chi để cùng vui chơi ngắm hoa chụp hình và hàn huyên. Cũng may mà anh Nguyễn Đăng Tuấn đã sốt sắng đến thăm chúng tôi hôm thứ 5 tại tư gia, chúng tôi đã hội ngộ trao đổi với nhau nhiều việc để bù vào ngày lỡ hẹn hôm thứ 7. Tôi đã tới thăm đáp lễ các anh tại nhà anh Vũ Hữu Toàn hôm sau (Chủ nhật ngày 10/4/05). Tại đây có anh Nguyễn Đăng Tuấn đặc trách chương trình phát thanh giới thiệu các sáng tác mới. Anh Đình Quang Trung, phó giám đốc chương trình phát Thanh, và là một nhạc sĩ trẻ trong nhóm nhạc viên. Vũ Hữu Toàn cùng anh Ân, một organist. Buổi gặp gỡ này thật là vui và hữu ích. Chúng tôi đã thỏa luận với nhau về một số vấn đề cho chương trình phát thanh giới thiệu các sáng tác mới cũng như một số việc cần làm để chuẩn bị cho chương trình truyền hình giới thiệu các nhạc sĩ và các sáng tác mớị. Trong dịp nay tôi nhận ra được ở các anh. Anh Đình Quang Trung, phó giám đốc chương trình phát thanh là người hiền hòa ít nói nhã nhặn và lịch thiệp, lại có nhiều kế hoạch và tha thiết với giới nghệ sĩ.
Anh Nguyễn Đăng Tuấn người đang phụ trách chương trình phát thanh giới thiệu các sáng tác mới lạ một người đầy nhiệt huyết với văn nghệ thâ.t nhanh nhẹ và hoạt bát. Có thể nói là đam mê. Vì anh đang ở cảnh một chốn đôi quê. Nhà thì ở Florida mà vẫn có mặt trong các chương trình phát thanh tại thủ đô DC với các sinh hoạt văn học nghệ thuật, chẳng hạn như là Tổng Thư ký Đặc Trách của văn học Cỏ Thơm vùng DC và Virginia.
Chị Hoàng Lan Chi tuy mới tới Mỹ chưa đầy năm mà đã như người ở Mỹ lâu năm, cũng hoạt bát lanh lợi và am tường nhiều lãnh vực với ngòi bút nhận định, phê bình sắc bén, chứng tỏ có một kiến thức rộng.
Còn về nhạc sĩ trẻ Vũ Hữu Toàn, một tuổi trẻ đang lên vui vẻ hiếu khách. Một chuyến đi thăm DC tuy có ít ngày nhưng đã để lại trong tôi những kỷ niêm thật đẹp về con người. Phong cảnh đẹp thiên nhiên đã giúp tôi hiểu biết thêm nhiều khía cạnh cuộc đời tại nơi đất nước Tự Do mà tôi đã định cư này.

Hiếu Anh tường thuật.

    Hãy sống như thể ngày mai không còn nữa … - Trần Thơ thơ
                                (viết tiếc thương cho sự ra đi của nhạc sĩ Hiếu Anh)

Có ai đó từng nói: Hãy sống như thể ngày mai không còn nữa … Th. từng cho câu nói đó là biện bạch, bào chữa nhiều hơn nhiệt tình, thế mà hôm nay, khi nhận được tin nhạc sĩ Hiếu Anh qua đời trong lúc đang được phỏng vấn trên phone vì bệnh tim Th. thật sửng sốt và thấy “Hãy sống như thể ngày mai không còn nữa …” là một câu nói chí lý!

Vì …

Mới tuần trước Thơ còn nhận được 3 CDs của chú Hiếu Anh gởi tặng, trong đó có kèm một “thư” ngắn: “tặng Thơ thơ, cứ tùy nghi sử dụng và giới thiệu đến bạn bè … hình như đã gởi T.T. cd YÊU TRONG KỶ NIỆM & cd LỜI TÌNH BUỖN?... lúc này hay quên lắm, có cần music sheet không?” khi nhận được CD của chú ấy, định bụng là sẽ viết một bài ngắn sau khi nghe nhạc của chú, thế mà, chưa kịp nghe hết thì chú ấy đã ra đi…

Đó là một chiều thứ Sáu, trời âm u, ảm đạm và rất lạnh. Vậy mà, khi nghe cd “Cho người Tình Xa Cách” lòng thấy ấm sao đâu!

Ấm,
vì hơn 2 năm nay, sau khi có bé Sam, Th. rất ít liên lạc với các cô, chú, anh chị em, bạn bè, mặc dù rất nhớ, nhưng cuộc sống và bé Sam đã lấy hết thời gian của Th.  Thế mà chú Hiếu Anh, mỗi khi có CD mới là gởi liền cho Th. …

Ấm,
vì lời giới thiệu của CD thật đơn giản nhưng thật gần gũi.

Ấm,
vì những giòng nhạc đã mang Th. về với những kỷ niệm thật xa; những kỷ niệm mà từ lâu Th. đã chôn trong lòng, không tâm sự cho bất cứ một ai, man mác buồn nhưng thật đẹp. Nó mang đến cho Th. cái cảm giác … có người “đồng lõa” cùng mình trong những ngày xa xưa ấy.

Những ca khúc trong “Cho Người Tình Xa Cách” như những bức tranh trong cuộc sống, có bức hài hòa màu sắc, sáng tối rõ nét, có bức như một lập thể, những đường nét nhiều màu sắc nhoè vào lẫn nhau, tạo cho ta cái cảm giác “lạc”.

Riêng ca khúc Cho Người Tình Xa Cách có một âm điệu mở đầu rất lạ, nhịp ¾, ở khuôn nhạc đầu: “từng giọt, từng giọt sương” giống như mở màn của một giai điệu dân ca miền Nam, đem đến cho người nghe cái cảm giác lạ lẫm, thích thú thế nhưng qua khuôn nhạc thứ hai, người nghe lại được nếm thêm vị ngọt của tình yêu, một tình yêu xa cách, không tròn, đem lại cái cảm giác thèm thuồng, thiêu thiếu…

Ngoài kia, mưa đang rả rích, từng chốc, tiếng sấm hú dài như tiễn đưa một người. Trong này, Cho Người Tình Xa Cách vừa lạnh lẽo, vừa rạo rực, vẫn lặng lẽ tuôn …

Thơ thơ Trần
Austin, 11-28-2005

                              Nhạc Sĩ Hiếu Anh: Giai Điệu Yêu Thương

                                     Việt Hải, Los Angeles

 

"Cho em thương nhớ
Tiếng hát lời thơ
Một ngày bây giờ
Ngàn thu mong nhớ

Cho em ước mơ
Cho em đợi chờ
Em yêu bé nhỏ
Ngày ấy ngây thơ..."


Đó là bài tình ca "Giai Điệu Yêu Thương" của nhạc sĩ Hiếu Anh, phổ từ thơ Tất Hanh, do ca sĩ Mỹ Thúy cất tiếng ngân u hoài, mà tôi tưởng chừng nhạc của Hiếu Anh (HA) đưa tôi về với mộng mị, của dĩ vãng xao xuyến khi hẹn hò, và khi yêu trong nỗi nhớ nhung ban đầu.

Mỗi bài thơ hay mỗi bản nhạc có thể đóng góp cho ta một khúc quanh đánh đấu một giai đoạn hay một kỷ niệm nào đó trong đời, những nhạc phẩm của HA đã cho tôi sự gợi nhớ nhiều lắm từ bài ca trên đây như kỷ niệm hẹn hò bên nhau tại bờ biển Long Hải của ngày xưa hay bài "Một Chiều Thăm Em" nhớ về vườn cây Lái Thiêu, hay "Chiều Vào Thu" để gợi nhớ không nguôi trong tôi chiều về bên hồ Xuân Hương trên Đà Lạt khi trời thu lãng đãng trở về, trao em cành hoa hồng bày tỏ sự yêu thương:

"... Tà áo bay bay trong nắng chiều
Làn tóc thơm hương mỹ miều
Lả lơi đùa với gió Thu
Chiều ấy một chiều con tim xuyến xao
Lặng ngắm môi em thơm ngọt ngào...”


Bài hát điệu rumba nhịp nhàng, mà lời ca sao thật dịu dàng, dễ thương. Để từ đó tôi quen với nhạc của HA. HA đã góp mặt vào làng âm nhạc Việt Nam từ thập niên 60. Nhưng vì anh chọn cho mình một nếp sống an phận và trầm lặng, anh thích nếp sống yên tĩnh như hiện nay tại một tiểu bang tương đối không ồn ào như Los Angeles hay New York. Ngày trước những năm 60 anh sinh hoạt âm nhạc cùng với các ca sĩ Mai Hân, Mai Hương và Bạch Tuyết (em gái Mai Hương), Phạm Vận và Duy Trác trong một chương trinh ca nhạc trên Đài Phát Thanh Saigon. Trong thời gian này anh xuất bản tập nhạc "Tình Ca Học Trò". Sau này tập nhạc này được chọn thu vào CD tại hải ngoại.

Trước tình hình nước nhà sôi động anh gia nhập vào quân đội. Năm 1967 anh được thuyên chuyển về ban quân nhạc và tham gia vào Hội Văn nghệ sĩ quân đội. Anh cho in tập nhạc "Chiến Sĩ Ca". Đến năm 1969 anh sang làm việc với trung tâm Học Liệu thuộc Bộ Quốc Gia Giáo Dục, anh cùng với một số nhạc sĩ như Lê Thương, Hùng Lân, Trầm Tử Thiêng và Vĩnh Phan viết tập nhạc "Ngày Xanh". Sang năm 1971 anh biệt phái về dạy tại trường Thiếu Sinh Quân Pleiku, anh cho xuất bản tập nhạc phổ thơ của nhiều thi sĩ lấy tên là "Tình Thơ Ý Nhạc".
Sau năm 1975, HA bị đày đi "học tập cải tạo" từ 75 đến 1981. Đến năm 1992 anh được sang Hoa Kỳ dưới diện HO. HA hiện cư ngụ tại thành phố Lousville, tiểu bang Kentucky. Anh vẫn tiếp tục dạy nhạc và sáng tác.

Ngược dòng thời gian năm 1959, HA học nhữnng năm cuối của bậc trung học anh và nhiều bạn hữu đạp xe đạp về miệt Lái Thiêu thăm vườn nhà đầy ắp trái cây của cô giáo Loan. Mặc dù cô Loan lớn tuổi hơn HA, nhưng với bản tính tuổi trẻ, bạn bè mãi chọc ghẹo HA và cáp anh thương cô giáo Loan, HA cố từ chối. Sang năm 1960, cô Loan đi lấy chồng, biến cố này làm cho tâm hồn người nhạc sĩ trẻ dâng lên nỗi buồn u hoài, buồn vu vơ. Để rồi bài tình ca "Một Chiều Thăm Em" ra đời, nhạc và lời do HA, chính ra trước đó bài nhạc có tên "Lái Thiêu Một Chiều Thu". Bài nhạc điệu valse nhịp nhàng, thanh nhã. Từ Lái Thiêu của HA nhắc tôi một chuyện tình tương tự tại đại học Northridge, Nam Cali, một người bạn học Việt Nam thân với tôi đã đem lòng yêu thương cô giáo Christine Tung, tiến sĩ computer science, người Singapore dạy anh chỉ có một lớp để rồi 2 người yêu nhau suốt 5 năm liền, sau đó cô Tung rời Hoa Kỳ về xứ. Như nhạc phẩm "Một Chiều Thăm Em", để rồi khi năm sau đó bạn tôi ra trường tiến sĩ điện toán tại UCLA, anh bay sang Singapore thăm em, và tiếc thay em ngày nay hay cô giáo ngày xưa đã có chồng. Dòng đời có nhiều điểm tương đồng như nhau cho một thoáng mây bay trên triền núi cao để suy tư vu vơ trong nhớ nhung:

"... Kìa nhà em xinh xinh
Đầy một vườn cây lá xanh qua bao mùa
Kìa hàng dừa cao vút cao
Kìa là vườn măng tôt tươi xanh màu
...
Dáng em dịu dàng thêm luyến lưu
Cho lòng qua phút giây đầu tiên năm xưa
Lòng hỏi lòng sao vấn vương bóng người
Đường chiều về hoa lá rung
Lòng thì thầm sao vẫn vơ nhớ thương".


Nếu nhạc sĩ Tuấn Khanh cho vang ca khúc "Hoa Xoan Bên Thềm Cũ" rất điêu luyện thì HA cũng có bài hát về loài hoa trắng 5 cánh ngã màu tim tím cho quả màu vàng của sự mong nhớ yêu đương. Bài "Hoa Xoan" của HA theo tôi thật tuyệt vời. Nào, hãy nghe nhạc HA phổ từ lời thơ của thi sĩ Nhất Tâm:

"Hoa xoan đã rụng tím bên thềm
Xao xuyến lòng anh thương nhớ em
Áo tím một thời em đa mặc
Êm đềm bao kỷ niệm trong tim
Hoa xoan thoảng dịu êm êm
Rạo rực hồn anh hương tóc em..."


Khi tôi viết về một nhà thơ, một nhạc sĩ cho những dòng thơ hay nhạc theo lời ru điệu nhớ tương lòng, tôi muốn truy về nguyên thủy của hồn nhạc hay cảm hứng thơ. Trong bài "Lỡ Làng" HA ôn lại mối tình học trò mỗi khi hè về, học trò man mác chia tay nhau hay những cuộc tình tan tác theo cánh phượng hồng buồn rơi đó, HA đã giả biệt cô nữ sinh Hồng Ân. Mối tình chan chứa và sâu đậm kéo dài hơn một bài, mà cho cả trong tập thơ như bài "Kỷ Niệm Xưa", "Ngày Giả Biệt", "Màu Hoa Phượng", "Hè xa Cách" , "Về Trường Xưa",...

"Duyên tình chưa tròn
Sâu thương dâng ngát đôi môi
Tơ đàn lỡ làng
Dở dang duyên tơ lạc mối"


Bài nhạc khác không kém sầu bi là nhạc phẩm "Bẽ Bàng". Người con gái gạt lẹ lòng buồn rơi:

"... Tình yêu, tình yêu như trái mộng
Em như nhung khi mình sánh bước bên nhau
Tình yêu, tình yêu như trái ngọt
Nhưng sao lòng mình nỗi đắng cay
Đời nhau là thế hết anh ơi !
Tình em từ nay dở dang rồi
Kiếp này em đành đơn lẽ bóng
Âm thầm mình em nhớ anh thôi"


Mỗi độ Xuân về cho nhân gian chan hòa trong nỗi hân hoan hạnh phúc, vui tươi của mùa Xuân mới. Tuy vậy, đôi khi Xuân về cho thế nhân chóng già chịu sự tàn phai, Xuân về chỉ khơi lại mùa Xuân cũ buồn vơi, Xuân nào ta chia ly, mùa Xuân nào ta cô tịch, lẽ loi khi vắng bóng người yêu. Bởi thế thi hào Nguyễn Du để lại cho đời những dòng thơ nhiều tính chất triết lý hay tâm lý lòng người:

"Người vui thì cảnh cũng vui
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ"


Trong cái tương quan như vậy nhạc sĩ HA thẫn thờ thốt lên tiếng lòng sầu vơi:

"Xuân về chi nữa Xuân ơi
Hoa lòng tan nát tơi bời còn chi"


Trong cái sầu khi mùa Xuân lại về, HA cho ra bài hát điệu slow rock buồn nát con tim qua tựa đề "Nát Cánh Hoa Tim", tôi nghe lời nhạc dâng âm điệu buồn, lạc lõng mùa Xuân:

"Chiều nay ai buồn ngắm xuân sang
Nhìn hoa Xuân nở lòng thêm ngỡ ngàng
... Nhưng Xuân ơi ! Xuân biết chăng năm nay
Đang có ai bơ vơ đi tìm dáng xưa...
Chiều nay ai buồn tìm cánh hoa xưa
Màu hoa năm ấy giờ đâu mà tìm
Để bao sầu thương Nát Cánh Hoa Tim
Ngỡ ngàng lạc lõng giữa trời Xuân".


Cuối cùng cho một cuộc tình đã qua rồi, người tình đã bỏ ra đi, nhưng làm sao quên được những kỷ niệm êm đềm lúc bên nhau, tình nồng đã trao nhau lời yêu thương năm xưa cho bao giờ nguôi, bài "Bao Giờ Cho Nguôi", nhạc và lời của HA:


"Người ơi còn nhớ hay quên câu hẹn hò
Là chờ nhau cùng kết duyên xây đời
Thời gian trôi nay đã mấy Thu...
Đời tươi vui nào xo’a tan đi lỡ làng
Nhìn người vui thêm tái tê dâng
Nhìn trời mây thêm nhớ thêm thương
Nhớ thương hoài bao giờ nguôi"

Nếu Mạnh Phát có bài tình ca bất hủ "Phố Vắng Em Rồi", nhạc phẩm làm con tim tôi xao xuyến, giao động một thuở xa xưa, thì nay tôi có thêm bài tình ca buồn ướt cả nỗi lòng là "Mưa Khuya", do HA viết nhạc và lời, nhịp điệu blues buồn tan tác, những giọt mưa rơi chập chùng như tiếng nhạc slow chậm buồn da diết của mưa khuya:

"Mưa đêm nay lạnh lùng
Phố vắng điều hiu thêm
Khắp chốn trên hè phố vắng tanh
Chỉ thấy,
thấy tiếng mưa rơi rơị..
Còn tìm đâu nữa màu áo tím năm xưa
Còn tìm đâu nữa môi hồng hương yêu
Còn tìm đâu nữa mắt xanh lưu luyến
Xa rồi chỉ còn mình ta ôm đau thương..."


Sau cùng, tôi nghe hơi nhạc (air) HA hôm nay mà nhớ đến bài ca mang cùng cung điệu pop rock hay bebop của Lam Phương vui tươi ngày nào là bài "Mùa Thu Yêu Đương", HA cho đời một bài tình ca "Mộng Ước" thật vui tươi như vũ điệu pop rock để những đôi tình nhân mãi mãi bên nhau, mãi mãi yêu nhau trong giấc mộng tình nồng trăm năm qua lời thì thầm cho ước mộng tình yêu, nhạc và lời HA:

"Ước gì em là cành hoa
Cho anh là cánh bướm
Cho anh đem hương phấn đến
Tô thắm đẹp làn môi em
Ước gì anh là phấn son
Anh ngủ giữa bờ môi em
Dìu em trong giấc mộng điệp
Nhẹ nhẹ ta vào ái ân

Ước gì
Ước gì em là mây
Cho anh
Cho anh là gió trên mây ngàn
Đưa em
Đưa em vào bến mộng
Ngủ giữa
Ngủ giữa lòng thinh không

Ước gì em là thi nhân
Cho anh là vần thơ dâng
Dệt trong bao nhiêu nhung nhớ
Đã bao năm ta đợi chờ"


Tôi nghe các CD của anh gửi, tôi đọc tập nhạc "Giai Điệu Yêu Thương" với nhiều bài hát đượm hương tình yêu đương lãng mạn dù nồng cháy hay dang dở, dù đắm say hay sầu bi, từ bài "Hoa Xoan", "Giai Điệu Yêu Thương",... đến những bài sau cùng của sách như "Sầu Khúc", và bài nhạc tràn ngập nỗi niềm xót xa "Tình Chết Theo Người Đi", tất cả cho tôi kết luận phần lớn nhạc của HA trong tập nhạc này phảng phất nội dung buồn. Có thể đây là chủ đề tình yêu mà người nhạc sĩ đã muốn gửi gấm tâm sự hay tiếng lòng của mình. Chính vì nét tình ca nồng nàn, lãng mạn đó đã ấp ủ những con tim đã yêu, đang yêu và tiếp tục yêu sẽ dễ cảm nhận cái hơi (air) nhạc tình cảm của người nhạc sĩ vốn trầm lặng này.

Lời cuối tôi xin đưa ra cái nhận xét của vị cựu giáo sư âm nhạc, chỉ huy trưởng trường quân nhạc QLVNCH, cũng là nhạc sĩ Thiên Quang có cái nhìn về nhạc sĩ Hiếu Anh như sau:

"Thành thật mà nói, Hiếu Anh rất say mê âm nhạc, là một nhạc sĩ sáng tác không biết mệt mỏi, thích học hỏi và cầu tiến. Anh đã thành công trong lãnh vực thánh ca cũng như sáng tác tình khúc. Hơn nữa, nghệ thuật dệt nhạc vào thơ của anh cũng rất điêu luyện. Qua đến bến bờ tự do, anh lại hăng say đem sở trường dệt nhạc vào thơ để cống hiến cho chúng ta những bản tình ca tuyệt vời."

Vâng, Hiếu Anh là loài hoa quý trong vườn âm nhạc Việt Nam.

        Xin mời quý vị thưởng thức Chiều Vào Thu, một ca khúc trữ tình của Nhạc Sĩ Hiếu Anh

                                              Bấm vào tên người trình bày để nghe:

                                        Trình bày:   Phạm Anh Dũng (California - USA) 

                                        Trình bày: Thanh Nhàn (Việt Nam)

(Thương trao về Hồng Hợi)

1. Còn nhớ... một chiều nào anh tới đây
nhìn lá thu rơi trên vai gầy.
Tà áo em bay trong nắng chiều
làn tóc thơm hương mỹ miều, lả lơi đùa với gió thu

Chiều ấy một chiều con tim xuyến xao
Lặng ngắm môi em thơm ngọt ngào
trìu mến mắt xanh dâng hương tình
làm ngất ngây khách đa tình... thầm ước duyên mơ...

Thu... nay về ...
Lá... thu rơi hững hờ
vì bóng dáng năm xưa, chìm khuất mãi trong mơ
Để hồn ai thẫn thờ, giữa rừng lá thu mưa

Chờ nhau, mình chờ nhau đã mấy thu
mà bóng chim xưa quên đường về
để nhớ thương dâng lên ngập trời
để lá thu rơi tơi bời, thầm trách duyên tơ...


2. Chiều nay, một chiều vào thu hắt hiu
từng lá thu rơi rơi tiêu điều
nhìn áng mây trôi trôi lững lờ
vài cánh chim bay dật dờ về nơi xa tít xa mờ

Lòng thêm... dạt dào dâng nỗi nhớ thương
người em xa xôi nơi phương trời
hằng ước mơ câu câu tương phùng
mà đã bao thu qua rồi, lòng vẫn đơn côi...

Hỡi... chim ơi...
Hãy cho ta nhắn lời về với dáng yêu
rằng nơi cuối chân trời
Lòng ta vẫn nhớ hoài
nhớ hình bóng em thôi

Từng đêm từng ngày anh vẫn nhớ em
hằng nhớ, môi em thơm ngọt ngào
trìu mến mắt xanh lung linh hương tình,
làm ngất ngây ta bao lần, và mãi mãi em ơi....... !

          

                                                

      

                                  bản nhạc Chiều Vào Thu (pdf)

                                                         

                                 Nhạc Sĩ Hiếu Anh - Nguyễn Trí Hiếu (1941-2005)

                                                     

       Ý KIẾN VỀ TRANG NÀY XIN GỞI ĐẾN PHAN ANH DŨNG:

Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com