arrow
Trang Nhà arrow  Văn arrow Văn arrow 41- BỨC TƯỜNG HOA - Bình Huyên
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
41- BỨC TƯỜNG HOA - Bình Huyên PDF Print E-mail


BỨC TƯỜNG HOA

-Bà Giáo ơi ! Bà ra xem cô Huyên này!
   Bà giáo Khiêm, đầu chít khăn trắng, hốt hoảng từ trong nhà chạy ra vườn sau :
- Cái gì thế ? Cái gì thế ?
   Bà thấy hai, ba người làm đang đứng xung quanh một cây cau, đầu ngửng lên, tay chỉ trỏ. Trên ngọn, Huyên đang ôm lấy thân cây có buồng cau non. Dưới sức nặng của thân thể Huyên, cây cau cong xuống, ngả về một bên. Mấy người làm xô nhau về phiá ngọn cây cau cong xuống, cùng nhau giơ cả hai tay lên hứng.
- Ấy ! Ấy ! Chớ ! Chớ ! Xuống đi, cô ơi!
   Huyên cười khúc khích, xoay người về phiá bên kia. Ngọn cây cau lại thẳng lên, rồi cong xuống, ngả về phiá khác. Các người làm ở dưới đất chạy xô theo sang phiá đó, mấy cặp cánh tay giơ đều lên cao.
- Đừng ! Đừng ! Cô Huyên ơi ! Xuống mau ! Bà ơi, bà !
   Bà giáo vừa giận vừa buồn cười. Bà quát lên :
- Huyên ! Xuống, mẹ bảo !
- Con xuống ngay. Không sao đâu, mẹ.
   Hai bàn chân của Huyên bắt chéo trong sợi dây bện bằng bẹ chuối khô, thả ra, cặp vào thân cây cau. Nhanh thoăn thoắt như vượn, Huyên tụt xuống, trước những cặp mắt kinh hoàng của đám người làm. Tới đất, Huyên phủi tay, ngước khuôn mặt đỏ hồng, có cặp mắt đen láy, nhìn mẹ. Huyên nhoẻn một nụ cười rất đáng yêu, rồi nũng nịu nói với mẹ:
- Mẹ đừng phạt con, mẹ nhé. Con xin chừa, không leo cây cau nữa.
   Bà giáo hết giận, nhưng cũng mắng Huyên mấy câu, cho các người làm yên lòng:
- Con gái không được nghịch như thế. Con làm cho mọi người lo sợ, con biết không? Thôi, con vào nhà, ngồi học bài đi.
- Vâng ạ.
Nói xong, Huyên chạy vụt lên nhà trên, mở cặp, lấy sách vở, bút thước, ra bàn ngồi xuống, chăm chỉ học.
 Từ ngày ông giáo Khiêm mất, Huyên tự nhiên vui đùa, nghịch ngợm rất nhiều. Thân thể Huyên lớn lên như thổi. Ngôi nhà khang trang, rộng lớn, là chỗ cho Huyên hoạt động suốt ngày, trừ khi đi học. Bên nhà Huyên thì có Đông, Tú, Huyên và Liên. Bên nhà các chú Trí và Hoà, có các em họ. Bên bà bác, có chị Châu. Chúng ca hát, chia phe ném nhau, hoặc thi chạy quanh sân, nhảy dây, đá cầu, bịt mắt bắt dê,...Trong nhà, gần như lúc nào cũng có tiếng hò hét, cười đuà. Bà giáo đang buồn, nên cũng ít đe nẹt con cháu; vả lại, thà để chúng chơi như thế, cho nhà cửa bớt không khí tang tóc, và dễ coi sóc chúng hơn. Trước đây, Huyên thích chơi êm đềm, học bài và làm bài một mình. Cái thú duy nhất của Huyên, là theo bố ra sông bơi lội, đùa nghịch với trẻ con, thủ thỉ với bố. Huyên hỏi bố rất nhiều chuyện và được giải thích cặn kẽ. Huyên cho rằng điều này chẳng ai làm được. Câu hỏi cuối cùng về cảm tưởng của Huyên mỗi khi nhìn thấy hoặc nghĩ đến con sông Thương, chưa được giải đáp, vì sự ra đi vĩnh viễn đột ngột của ông giáo Khiêm.
   Những khi các anh, em của Huyên đi học vắng, mà Huyên bất ngờ nghỉ ở nhà, Huyên thường ngồi tư lự một mình trên bức tường hoa. Bức tường này chạy dài từ góc cuối phòng khách đến gần bể lọc nước, ngăn cái sân gạch rộng với mảnh vườn trồng cau lùn và các loại hoa. Sát cạnh vườn là lũy tre. Bên ngoài là con đường cái. Bức tường này cao khoảng tám mươi phân, trên mặt tường có lát những viên gạch men trắng, rộng bốn mươi phân. Giữa mặt tường và chân tường, có lắp những khung hoa đúc bằng ciment sơn mầu xanh lá cây đậm, có nhiều khe hở. Trước đây, ông bà giáo Khiêm hay ra ngồi bên nhau trên tường hoa, ngắm cảnh và chuyện trò. Mỗi khi thấy bố ngồi ở đó một mình, vì bà giáo bận trong nhà, Huyên ra leo lên ngồi với bố, riú rít kể chuyện trong trường, hoặc hát những bài mới học được, cho bố nghe. Những giờ phút êm đềm ấy, nay đã hết rồi. Bà giáo chẳng còn ra đó ngồi nữa. Bà bỏ hết những thói quen, dấu vết kỷ niệm với người chồng quá cố. Ông giáo mất khi mới được bốn mươi chín tuổi. Sau khi chôn cất chồng, bà đốt hết quần áo, đồ dùng của ông giáo, và những gì bà thường mặc để đi chơi với chồng. Bà cất hết nữ trang, nhuộm răng đen, bỏ son phấn và nước hoa. Bà chỉ giữ một khung ảnh của ông giáo, để trên bàn thờ. Tất cả hình ảnh, thư từ, đồ kỷ niệm của hai người, đều được gói kỹ, xếp trong tủ. Bà quyết định dành hoàn toàn thời gian bốn, năm chục năm còn lại để thờ chồng, nuôi con.  Bà thường dạy ba đứa con gái :
- Trong dòng họ nhà ta, đàn bà không biết người đàn ông thứ nhì trong đời.
   Liên và Ngọc không hiểu, mà cũng không hỏi. Huyên ngẫm nghĩ :"Đàn ông, con trai, nhiều lắm, tại sao chỉ biết có một người ?" Huyên suy nghĩ nhiều ngày, mà không sao tự tìm ra câu trả lời. Huyên không dám hỏi mẹ, e rằng câu hỏi đó có thể làm mẹ buồn hơn, vì nhớ đến người chồng đã khuất. Cuối cùng, Huyên thử đánh bạo, hỏi bà giáo trong lớp, vốn là một nữ tu có tuổi. Bà giáo hiền hòa trả lời Huyên :
- Khi tình cảm và tư tưởng của người con gái tự nhiên hoà hợp được với tình cảm và tư tưởng của người con trai, thì đó có thể là trường hợp Thượng-Đế dành riêng tâm hồn và thể xác của người con trai cho người con gái đó, và ngược lại. Ngoài ra, con trai và con gái có quyền giao thiệp với nhau, trên phương diện xã giao, hoặc nghề nghiệp. Theo giáo dục của mẹ con, tâm hồn và thể xác của con không thể dành cho hai người con trai khác nhau, trong cuộc đời của con được. Ý mẹ của con là, khi con có chồng, chẳng may chồng con chết trước, thì con phải ở vậy thờ chồng, nuôi con.
   Huyên nghĩ ngợi một lúc, rồi ngập ngừng hỏi bà giáo :
- Thưa bà, bà đi tu, như vậy tâm hồn và thể xác của bà không bao giờ dành cho người đàn ông nào, phải không, thưa bà ?
   Vẫn hiền hoà, bà giáo đáp :
- Tâm hồn của bà hoà hợp với Thượng-Đế, là Đấng đẹp nhất, tốt nhất, và thật nhất, mà bà tôn thờ. Thể xác của bà sống và giúp con người dưới trần thế. Bà tìm được Hạnh-Phúc trong việc làm hàng ngày của bà.
   Cuộc đối thoại này làm Huyên cảm thấy đầu óc mình như sáng ra. Huyên nhắc đi nhắc lại câu nói của bà giáo : "Người thật nhất, đẹp nhất, tốt nhất, là Thượng-Đế." Huyên tự nhủ : "Nếu sau này, mình không gặp được người Thượng-Đế dành cho mình, thì mình sẽ đi tu."
   Những lời giải thích của bà giáo, đã vạch rõ cho Huyên một hướng đi, trong việc tìm người bạn đường : Bao nhiêu hình ảnh, âm thanh, mầu sắc, hương vị đầu tiên của đời Huyên, sẽ được "thả "cho dòng sông Thương cuốn trôi đi thật xa; bao nhiêu mộng ước đã, đang và sẽ thành hình, kể cả cặp mắt nâu đen vừa nghiêm trang vừa âu yếm, ám ảnh Huyên càng ngày càng mạnh, sẽ được trao trọn cho dòng nước mang đi. Huyên mường tượng ở một chân trời nào đó, người con trai mà Thượng Đế dành cho Huyên, sẽ "vớt" lên tất cả những gì của Huyên, cũng như Huyên sẽ "vớt" tất cả những gì mà người đó "thả" đi, theo gió, theo mây, theo nước. Nói một cách giản dị, Huyên và người đó sẽ đi tìm nhau, dù phải mất nhiều thời gian, dù phải vượt ngàn trùng, gặp khó khăn, gai góc... Miễn là sau cùng gặp nhau, là được Hạnh-Phúc rồi.
   Huyên vừa nhìn bài học, vừa lẩm bẩm:
- Nếu không, là Trời muốn mình đi tu. Bây giờ, mình cứ vui chơi, đùa nghịch đi. Dù sao, mình nhất định sẽ không lấy chồng sớm như mẹ mình đâu.
   Chiều nay thứ bảy, anh Đông bị trường phạt phải đến lớp làm bài, anh Tú đi câu với bạn trai, mấy đứa em họ theo bố mẹ lên tỉnh. Huyên ở nhà một mình, học bài xong, không biết chơi trò gì. Sáng nay, tí nữa là Huyên phải đòn, vì tội trèo lên cây cau cao nhất trong vườn nhà. Liên không thích chơi đuà. Ngọc thì bé quá. Dẫn nó đi loanh quanh, chốc chốc nó lại đòi bế. Thật là vừa chán vừa mệt. Nghĩ ngợi một lúc, Huyên vào phòng riêng, sửa soạn : Bên trong, mặc quần áo tắm, bên ngoài, mặc quần dài đen, áo chemise trắng dài tay vai bồng, chân đi guốc sơn đỏ. Tóc Huyên tết làm hai đuôi sam, kéo ra đằng trước ngực.
   Khoác lên cổ chiếc khăn bông lớn mầu xanh lá cây nhạt, của bố Huyên để lại, Huyên nhìn quanh, không thấy mẹ, bèn vào bếp bảo u già :
- Mẹ em có hỏi, u nói là em đi ra sông tắm, u nhé.
   U già nhìn Huyên, mỉm cười thân mến:
- Cô cứ đi đi. Mà nhớ đừng về muộn quá. Mùa này, nước sông chảy mạnh, cô chớ có bơi ra xa bờ đấy.
- Em biết rồi. U đừng lo.
   U già nhìn theo Huyên, miệng lẩm bẩm:
- Sao mà chóng lớn quá ! Vài năm nữa, chắc cô Huyên sẽ cao hơn mình. Ăn không biết no, đùa không biết mệt. Nghịch như con trai ! Không biết tại sao lại thay đổi chóng thế.
   U già không biết rằng, ngày ông giáo Khiêm đột ngột mất đi, Huyên đã trải qua một thời gian khủng hoảng rất mạnh. Lúc đó, tất cả mọi người đều bận rộn, nên không ai để ý đến việc Huyên nằm lăn lộn một mình trên giường, khóc than, thương xót bố. Chắc chắn không ai biết rằng, trước đó Huyên thường thức dậy ban đêm, đứng lặng sau khe cửa, nhìn người bố thân yêu tự tàn phá sức khoẻ của mình. U già quên rằng, lúc đưa đám ông giáo Khiêm trở về, u đã hết sức an ủi, khuyên nhủ Huyên. Vô tình, u đã nói tới sự tồn tại của linh hồn sau cái chết của thể xác. U không ngờ Huyên đã nhanh chóng nhập tâm lời nói của u. U đã không để ý đến lời tâm niệm ngây thơ của Huyên :" Em sẽ chăm chỉ học hành, cố gắng chơi đuà, cho thầy em mãn nguyện, cho mẹ em yên lòng." Tất cả những điều đó là nguyên nhân thúc đẩy cho Huyên chóng nẩy nở và thay đổi, cả thể xác lẫn tính tình.
   Sau đám tang của ông Giáo Khiêm, Huyên nhớ bố, nên cứ vài ba ngày lại đến ngồi cạnh mộ, nói chuyện với bố :
- Thầy ơi ! Con ngồi cạnh thầy. Thầy có thấy con không ? Nhà vắng thầy, mẹ khóc suốt ngày. Kể từ hôm thầy đi, con không ra tắm ngoài bờ sông nữa. Con phải nghỉ học mười ngày, vì thầy đã bỏ con, thầy đi. Con đã đi học lại. Khi về, ăn cơm xong, con đến đây thăm thầy, nói chuyện với thầy. Thầy có nghe con nói những gì với thầy, từ nãy đến giờ không ?
   Huyên cứ tiếp tục đến thăm mộ bố, ngồi hàng giờ như vậy. Người trong làng trông thấy, đến nhà mách bà Giáo Khiêm. Huyên bị mẹ cấm không được đến thăm mộ ông Giáo Khiêm một mình, mà phải có bà cùng đi.
   Bờ sông hôm nay, sau vài trận mưa lớn, có nhiều bè bèo tây trôi giạt về. Nước sông dâng lên, chảy mạnh. Bầu trời nhiều mây, nên có vẻ thấp xuống. Hoạt động ngoài bến kém tấp nập hơn mọi khi. Huyên cởi quần áo bên ngoài, gấp lại, để trên bãi cỏ, chặn đôi guốc lên, rồi chạy nhanh ra bờ sông, nhảy ùm xuống nước. Các người đứng gần đó trố mắt nhìn. Có người nhận ra Huyên, nói với nhau :
- Cô Huyên, con ông giáo Khiêm đấy mà. Từ ngày ông giáo mất, lần đầu tiên cô ấy đi tắm một mình. Nhìn thấy con, mà lại thương ông giáo !
   Huyên rẽ bèo, bơi theo ven sông. Nhưng Huyên thấy vướng và chậm, nên bơi ngang ra giữa sông, ở đó có ít bèo. Một người đàn ông trên bờ kêu to :
- Chớ có bơi ra giữa dòng !
   Ông ta hơi chậm. Huyên đã bị nước cuốn đi khá xa. Huyên cố bơi ngược trở lại, nhưng chỉ tốn sức, vô ích ! Trong giây phút cực kỳ nguy ngập, Huyên sực nhớ lời dặn của bố. Huyên hít hơi, hụp xuống, lặn sâu dưới nước, rồi nhịn thở bơi ngang vào trong. Khi chân chạm đất, Huyên đứng thẳng người, đi lên bờ. Huyên thấy mình cách xa chỗ để quần áo đến hơn năm trăm thước ! Mọi người đang xúm lại bên bờ sông. Có vài người đã nhảy xuống nước, tìm cách cứu Huyên. Trông thấy Huyên từ xa đi lại, tất cả đều ồ lên, vừa sợ vừa mừng. Một người định chạy về báo cho bà giáo biết, thấy vậy, quay trở lại, nhìn Huyên nói như trách móc :
- Gớm ! Cô Huyên táo bạo quá, dám bơi ra giữa dòng nước chảy xiết. Làm người ta hết cả hồn !
   Một thằng bé trạc tuổi Huyên, tò mò hỏi:
- Chị làm thế nào mà bơi vào dễ dàng thế?
   Huyên chưa kịp chỉ dẫn, thì người đàn bà đứng bên, có lẽ là mẹ hay cô của đứa bé, nói gạt đi :
- Này, đừng có bắt chước, mà bỏ xác !
   Huyên cũng hơi sợ, vội lau mặt mũi, tóc tai, mặc nhanh quần áo, lẳng lặng đi về. Vào trong sân, Huyên thấy các gian nhà đều vắng vẻ. Con Vện nằm chườn đầu dưới đất, giữa hè. Thấy Huyên, nó lười lĩnh đập đuôi trên mặt đất vài cái, rồi lại nằm im. Huyên vào phòng tắm, cởi quần áo, giội nước, xát xà phòng lên đầu và mình, rồi lại giội nước lần nữa. Lau đầu tóc, mình mẩy xong, Huyên mặc quần áo, đi ra sân, thơ thẩn đến bên bức tường hoa. Huyên ghếch người lên mặt tường hoa, từ từ nằm xuống. Khoan khoái gối đầu lên hai cánh tay, mắt nhìn lên bầu trời quang đãng hơn lúc nãy, Huyên cảm thấy lâng lâng, như bập bềnh trôi theo các đám mây.
   Bỗng nàng có cảm tưởng như ai đang nhìn mình. Ngước lên, Huyên thấy một khuôn mặt thật đẹp trai, với mái tóc bồng bềnh, vầng trán nở, đôi lông mày hơi rậm, che tối cặp mắt nâu đen, dưới đôi lông mi dài hơi cong. Người con trai này có chiếc mũi cao và thẳng, đầu mũi nhọn, cái miệng vừa phải với đôi môi đỏ khoẻ mạnh, đang mỉm cười với Huyên. Huyên mấp máy môi định hỏi. Người con trai đưa ngón tay trỏ lên miệng, tay kia cầm bàn tay phải của Huyên, kéo Huyên ngồi lên. Đỡ cho Huyên nhảy xuống sân, người con trai quàng vai nàng, dẫn nàng tới gần bể lọc nước. Hai người đi vòng ra đàng sau bức tường hoa, ngồi xuống thảm cỏ, dựa lưng vào khung tường. Người con trai vẫn quàng cánh tay trái lên vai Huyên, đầu ngoảnh lại nhìn Huyên với ánh mắt nâu đen vô cùng tha thiết. Huyên như bị thôi miên. Nàng để cho ánh mắt mình chìm sâu vào mầu mắt của người con trai xa lạ, mà nàng có cảm tưởng là quen biết từ lâu lắm rồi. Cả hai người vẫn im lặng. Người con trai đưa bàn tay phải lên vuốt má Huyên, nhoẻn một nụ cười rất tây phương. Người con trai chợt đưa nốt cánh tay phải, ôm chặt lấy Huyên. Ngửi thấy một mùi vị thơm nồng đặc biệt và khó tả, Huyên cảm thấy ngây ngất như người say sóng. Huyên nhắm mắt lại và thấy người nhẹ hẫng, như bị rơi từ trên cao xuống...
- Huyên ơi !
   Tiếng ai gọi Huyên văng vẳng.
- Huyên ơi ! A ! Nó đây rồi ! Con gái gì mà ngủ say thế. Rơi xuống đất mà không biết. Dậy đi con.
   Huyên giật mình, mở mắt, thấy mình đang nằm dưới chân bức tường hoa, gần cây cau lùn. Người Huyên đè gẫy một khóm hoa lan. Huyên vội chống tay, nhỏm dậy. Bà giáo đưa hai tay cho Huyên nắm, kéo Huyên đứng lên. Huyên ôm lưng mẹ, loạng choạng đi vào nhà. Không kịp lau chân tay, Huyên nằm lăn ra giường, ngủ say li bì, chẳng khác gì người đi xa về.
   Kể từ hôm ngủ quên và ngã xuống chân bức tường hoa, Huyên vui tươi hơn, nghịch ngợm hơn. Huyên có thêm một thói quen mới : Ra ngồi trên bức tường hoa, mơ màng ôn lại giấc mộng đầy lãng mạn, trong đó mộng và thực không khác nhau mấy. Huyên còn thấy rõ ánh mắt nâu đen tha thiết, nụ cười phảng phất nét tây phương vô cùng gần gũi, nhất là mùi vị thơm nồng đặc biệt khó tả, khó quên. Huyên nói một mình :
- Người con trai đó là ai ? Chàng có thật trên đời này, hay không ?
   Ngày giỗ hết tang ông giáo Khiêm, cả nhà cùng mấy người họ hàng, ngồi ăn uống, nói chuyện vui vẻ. Tất cả đều đã quen với ánh nhìn đăm đăm từ khung ảnh của ông giáo Khiêm. Trong những tháng đầu tiên, sau ngày mai táng ông giáo Khiêm, mỗi khi đi ngang qua, hoặc đứng trước khung ảnh này, ai cũng cảm thấy sờ sợ, nhất là trong đêm tối. Bây giờ, nét mặt bất động ấy đã hoàn toàn đi vào đời sống của từng người. Sự hiện diện hai chiều của ông giáo Khiêm trở nên thân thiện và cần thiết cho mọi người. Người ta vừa ăn uống, vừa nói về ông, như là một thành phần hiện hữu trong nhà. Bà giáo không còn buồn khóc, khi nhắc tới ông giáo. Bà nói một cách tự nhiên:
- Thịt con gà tơ hôm nay ngon tuyệt. Chắc thầy thích lắm.
   Anh Huy xoa đầu thằng em út :
Thằng Tâm lớn lên, trông giống thầy ghê!
   Huyên nói luôn :
- Em cũng vậy chứ.
   Liên liếc nhìn Huyên, chảu môi nói :

- Chị Huyên thấy cái gì tốt cũng nhận về mình hết. À ! Thấy mẹ nói ông bà Cử Vân muốn hỏi chị cho con trai ông bà ấy. Chị có bằng lòng anh chàng ấy không ?
   Huyên lắc đầu, nhún vai :
- Chị mới hơn mười hai tuổi. Làm gì mà lấy chồng sớm thế.
-Thì bằng lòng để đó. Ba, bốn năm nữa, chị lớn lên, là vừa.
   Huyên cười tinh nghịch :
- Thôi, nhường cho Liên đấy. Chị không thích anh chàng đó đâu.
   Bà giáo ngừng ăn, hỏi Huyên :
- Thật không? Con không bằng lòng đám ấy à?
   Huyên đặt bát đũa xuống bàn, chắp hai bàn tay lại, vẻ mặt nghiêm trang :
- Thưa mẹ, con chỉ muốn học hành, chơi đuà thôi. Mẹ cho con ở với mẹ, đến năm con hai mươi tuổi, mẹ nhé ?
   Anh Đông vừa nhai, vừa nói to :
- Phải đấy, mẹ ạ. Mẹ đừng gả chồng cho nó sớm quá, lấy ai cho chúng con chơi đùa hàng ngày.
   Bà giáo nói :
- Hai mươi tuổi mới chịu lấy chồng, thì muộn quá. Các con phải theo gương mẹ đây này : Mười sáu tuổi, mẹ đã có chồng rồi. Ở nhà lâu quá, không tốt đâu.
   Huyên nhìn lên ảnh của bố, nói như cầu xin :
- Thầy ơi ! Dạo nọ, con có xin được ở nhà với thầy mẹ, cho đến năm con hai chục tuổi. Thầy đã gật đầu bằng lòng rồi, phải không thầy ?
   Thấy Huyên nhắc tới ông giáo, bà giáo đành chịu thua :
- Nếu thầy bằng lòng rồi, thì được. Thôi, ăn đi, con.
   Mấy người khách cười ầm lên. Một người nói :
- Con bé này khôn thật. Hơi tí là mang bố ra làm bình phong.
   Liên vùng vằng hai vai, hai môi lại chảu ra :
- Chị Huyên đòi cái gì, thầy cũng cho hết. Nhưng, được rồi, chị nhớ nhá. Nếu sau này, chị đi lấy chồng trước năm hai mươi tuổi, chị mất gì với em nào ?
   Anh Đông cười hô hố :
- Huyên nói đi. Có anh làm chứng đây !
   Huyên ung dung nói :
- Chị sẽ cho Liên mười vạn đồng. Được không ? Chị nói, là chị làm. Có cả nhà làm chứng. Đừng lo.
   Thế là con trai ông bà Cử Vân bị gạch sổ, ngay trong bữa giỗ ông giáo Khiêm. Huyên nhìn ảnh bố, thầm nói :"Con cám ơn thầy. Nhưng xin thầy giữ kín, là con chưa xin thầy như thế bao giờ, thầy nhé."
   Ăn giỗ xong, đã gần ba giờ chiều. Theo đúng chương trình của ông giáo để lại, chiều chủ nhật, các người con trai phải chuẩn bị bài vở cho ngày thứ hai nói riêng, và cho cả tuần lễ sắp tới nói chung. Bà giáo ra lệnh :
- Huy, Đông, và Tú, xuống nhà dưới học. Huyên và Liên trông Ngọc và Tâm.
   Mấy người con trai nhìn lên bàn thờ, còn sáng choang đèn nến và thơm phức hương trầm lẫn với mùi hoa huệ, hoa hồng. Trên tường, bên cạnh bàn thờ, có treo một cái roi mây to bằng ngón tay út, dài độ một thước. Chiếc roi thể hiện uy quyền tuyệt đối của ông giáo truyền lại cho bà giáo. Bà ít đánh các con hơn chồng. Nhưng khi cần phải trừng phạt, thì bà rất quyết liệt. Do đó, trật tự trong nhà vẫn được tôn trọng, không kém gì lúc ông giáo còn sống.
   Huyên và Liên chơi với các em một lúc, thì Ngọc và Tâm lăn ra ngủ. Liên ngồi gần giường các em, vừa tập đan, vừa khe khẽ hát. Huyên ngồi một lúc, thấy chán, bèn đứng dậy, bảo Liên :
- Liên ở nhà, chị đi đằng này một chốc nhé.
- Vâng, chị cứ đi đi. Em ngồi đây một mình cũng được.
   Huyên đã mặc sẵn trên người chiếc quần tây bằng vải gabardine mầu xanh nước biển, và chiếc áo chemisier cổ tròn, dài tay, mầu hồng nhạt, trên ngực có thêu hoa. Huyên đi vào chân đôi sandales bằng da mầu đen. Tóc Huyên kết hai đuôi sam để ra trước ngực, có buộc noeuds mầu vàng nhạt. Tay phải cầm một cái túi, đan bằng chỉ sợi mầu nâu, có quai sách, Huyên thoăn thoắt bước ra khỏi cổng, đi thẳng ra bờ sông. Dưới ven sông, có mấy cây vải. Mùa này quả đang bắt đầu chín, mầu nâu đỏ, từ đằng xa trông rất ngon và đẹp mắt. Khi nước sông thấp, phải trèo lên cây thật cao, mới hái được. Nhưng tháng này, mưa nhiều, nước dâng đến nửa thân cây, chỉ việc đi thuyền ra mà hái rất dễ dàng. Huyên đứng trên bờ sông mấp mé nước, thấy lác đác vài người ngồi trên thuyền thúng, với tay hái quả vải. Huyên chạy đến một khóm tre, ở đó có neo mấy cái thuyền của nhà Huyên, chọn một cái thuyền thúng có sẵn mái chèo. Để túi đan vào thuyền, Huyên đặt chân trái vào giữa lòng thuyền, hai tay chống ngược mái chèo xuống bờ đất, rồi nhanh nhẹn bước nốt chân phải xuống thuyền. Ngồi vững giữa lòng thuyền, Huyên cởi dây cột thuyền, cầm mái chèo, lần lượt chèo hai đầu thật mạnh. Chiếc thuyền thúng nhẹ nhàng lướt trên mặt nước, chạy tới một cây vải to nhất. Buộc dây thuyền vào một cành cây, Huyên đặt mái chèo ngang mặt thuyền, tay với mấy chùm vải chín, vặn cho đứt khỏi cành, rồi thả xuống lòng thuyền. Đang mải mê hái vải, Huyên chợt thấy chiếc thuyền tự nhiên trôi theo dòng nước, làm Huyên mất thăng bằng, ngã ngồi xuống lòng thuyền hơi nhiều nước. Mái chèo văng xuống sông, trôi đi mất. Huyên định thần nhìn, thì ra sợi dây buộc thuyền lâu ngày bị bở, nên đứt đôi. Một người thấy thuyền của Huyên trôi đi, nói to với các người khác :
- Kìa ! Có cái thuyền bị tuột dây, đang trôi đi.
   Một người khác nói :
- Thuyền cô Huyên đấy mà. Không việc gì đâu. Ra đằng kia là đứng lại thôi.
   Huyên không biết làm thế nào để bơi thuyền vào bờ, vì mất mái chèo. Chiếc thuyền thúng cứ trôi tuồn tuột theo dòng nước. Với tốc độ gia tăng, sự sợ hãi của Huyên dâng lên. Cây cối hai bên bờ sông chạy loang loáng. Chợt từ đằng xa, Huyên thấy một cái cầu gỗ bắc ngang qua khúc sông hẹp. Dòng nước chảy mạnh, dâng cao gần sát sàn cầu. Huyên vội quỳ đầu gối trái, nhổm đùi phải lên, hai tay giơ ra sẵn trước mặt. Đúng lúc thuyền trôi đến cầu, Huyên đứng phắt dậy, hai bàn tay chụp lấy thành cầu, hai chân đánh đu, leo lên. Chiếc thuyền không người, quay tròn, vướng vào chân cầu, rồi từ từ trôi qua gầm cầu mất hút. Huyên vịn thành gỗ, đi vào bờ. Ngồi xuống đất nghỉ một lúc, Huyên đứng dậy đi về nhà, hai tay không, vì túi đan bị mất.
   Vào sân, đến gần phòng khách, Huyên nghe có tiếng nhiều người đang nói chuyện bên trong. Biết rằng nhà có khách, Huyên đi nhanh vào phòng riêng, tháo dép, đi guốc. Huyên sang phòng tắm, cởi quần áo, rửa ráy người sạch sẽ, lau khô, rồi mặc b quần áo ngủ bằng lụa trắng, có thêu lá xanh hoa hồng. Huyên mở tủ, lấy lọ thuốc nước sát trùng, bôi lên mấy vết xước ở hai ống chân. Đứng trước tủ gương, Huyên gỡ hai bím tóc ra, lấy lược chải. Mái tóc Huyên phồng lên, lăn tăn như được uốn, bồng bềnh phủ kín hai bờ vai tròn. Huyên lấy lược rẽ đường ngôi bên phải cho thẳng, kéo hai bờ tóc nâu đen sang hai bên má, cho ôm lấy khuôn mặt trái xoan. Huyên ngắm mình trong gương, hé miệng cười duyên, rồi thủng thỉnh đi ra ngoài sân. Huyên ngồi co hai chân trên bờ tường hoa, hai tay bó gối, mắt mơ màng nhìn khóm tre với những cánh lá nhọn sắc, ửng vàng qua ánh mặt trời xuyên khoai buổi chiều. Giữa khung cảnh thiên nhiên, có gió đuà lao xao bên những đoá hoa xinh tươi thơm ngát, dưới bầu trời phủ nhẹ lớp mây trắng, điểm kim nhũ thật lộng lẫy, Huyên trông đẹp như thiên thần. Bỗng Huyên nghe thấy đằng sau lưng có tiếng người con trai nói nhỏ :
- Chào Huyên.
   Trong lòng rộn lên niềm vui mừng bất chợt, Huyên từ từ quay đầu lại nhìn. Nhưng Huyên thất vọng ngay, khi thấy người con trai vừa chào mình không giống như chàng trai trong giấc mộng dạo nọ. Anh chàng này có mái tóc ngắn và mượt, nước da trắng xanh. Nói chung, hình dáng anh này rất thư sinh. Huyên hơi gật đầu, im lặng giữ nguyên nụ cười dở dang. Người con trai mở to hai mắt, ngỡ ngàng trước nhan sắc lộng lẫy của Huyên. Đứng lặng một lúc, anh ta cố gắng cất tiếng, tự giới thiệu :
- Tôi tên là Thanh. Ba mẹ tôi đang nói chuyện với bác giáo ở trong nhà. Tôi xin phép bác ra đây, để nói chuyện với Huyên. Như vậy, có gì bất tiện không ?
   Huyên thản nhiên trả lời :
- Nếu mẹ tôi cho phép, thì anh cứ nói. Bây giờ tôi không bận gì hết.
   Thanh đặt nhiều câu hỏi về việc học hành, bè bạn, sở thích, của Huyên. Rất ngây thơ và hồn nhiên, Huyên trả lời rõ ràng gọn ghẽ, nhưng không hỏi lại Thanh câu nào. Nói chuyện được nửa giờ, một chị người làm chạy ra mời Thanh vào. Thanh miễn cưỡng từ biệt Huyên :
- Thôi để lần khác, tôi sẽ đến thăm Huyên lâu hơn. Nếu Huyên bằng lòng, hôm nào tôi sẽ bảo Lam em gái tôi, đến đưa Huyên lại nhà chơi, nhé.
   Thấy sắp có bạn mới, Huyên thích lắm, hé miệng cười, gật đầu. Thanh sung sướng ra về. Con mèo mướp nhảy lên bờ tường, giụi đầu vào tay Huyên. Huyên quay xuống nhìn vào đôi mắt xanh của con mèo, lắc đầu, không nói. Khi Huyên vào nhà, mẹ Huyên bảo:
- Ông bà Thông Cảnh đến, định hỏi con cho con trai cuả ông bà ấy. Mẹ nói con còn nhỏ, phải đợi một thời gian nữa. Họ cũng bằng lòng, nhưng xin được đi lại với gia đình mình, để cho các con tìm hiểu nhau.
   Huyên cười khúc khích :
- Con chưa muốn tìm hiểu ai cả, mẹ ạ.
- Mẹ biết rồi.
   Bà giáo vừa nói vừa chỉ tay vào số lễ vật ở trên bàn :
- Chưa có gì mà họ đã biếu quà thật chu đáo.
   Chú Hoà đứng gần đó, nói :
- Theo em nghĩ, chị nên tìm cách biếu trả lại họ cho xứng đáng. Chứ chị đừng lấy không, sau này chuyện không thành, mình khó nói.
   Từ đó, mỗi khi ông bà Thông Cảnh mang quà đến biếu, bà giáo lại mua các thứ khác thật xứng đáng, mang tới biếu trả lại. Sau một thời gian khá lâu, bà giáo nhờ một người có họ xa với ông bà Thông Cảnh, đánh tiếng rằng Huyên còn rất lâu mới lập gia đình, xin ông bà ấy hãy ngừng cho quà, chờ đến khi Huyên lớn lên hãy hay. Việc đi lại của hai bên từ từ giảm đi, rồi thôi hẳn.
   Ngày mùng hai Tết năm 1949, U già xin phép bà Giáo về quê mười ngày. Thời gian trôi qua, U già không trở lại. Hai tuần sau, người em trai của u đến, cho bà Giáo biết, là U già đã bị bạo bịnh qua đời. Mẹ Huyên giấu Huyên chuyện này. Để thật lâu, bà mới cho Huyên biết tin U già đã chết. Thế là Huyên vĩnh viễn mất U già, sau gần mười hai năm được u săn sóc.
   Từ khi bị chết hụt trên sông Thương, Huyên bớt nghịch ngợm rất nhiều. Huyên chỉ đi học, rồi về thêu thuà, đan áo, bí tất, khăn quàng, cho cả nhà. Khi rảnh rỗi, Huyên ra ngồi trên bờ tường hoa mơ mộng, hoặc đứng tựa cổng nhìn về phiá dòng sông Thương, thả hồn theo trí tưởng tượng, về chân trời mờ mịt, tới một hình ảnh chưa biết tên...
   Hôm nay, đang chơi bên cổng, Huyên chợt thấy một người đàn ông mặc quần áo ka-ki bạc mầu, đầu chùm chiếc khăn tắm cũ, đi thẳng lên bậc cổng vào nhà. Thấy Huyên, người đó bỏ khăn chùm đầu ra. Huyên giật mình, lấy tay giụi mắt : Người đó trông thật giống ông giáo Khiêm. Huyên chưa kịp hỏi, người đó cất tiếng nói:
- Huyên đấy hả ?
   Âm thanh giống như tiếng ông giáo.
- Anh Hùng đây mà ! Anh ở tù, mới được thả về...

BÌNH HUYÊN

(Trích trong YÊU EM TỪ THUỞ … của BÌNH HUYÊN, Paris)
>>> Quí Độc Giả nào muốn có bản tiếng Anh hoặc tiếng Pháp của bài này, xin liên lạc với tác giả qua Cơ Sở CỎ THƠM./.

 

Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com