|
Mười Lăm Năm Có Đảng Mười lăm năm có Đảng, Trời làm cuộc biển, dâu. Người phơi thây rừng thẳm. Người chìm đáy biển sâu. Mười lăm năm có Đảng, Vợ, chồng ngồi khóc nhau, Bao nhiêu ngày ân ái, Giờ bỗng chốc còn đâu! Mười lăm năm có Đảng, Cha, mẹ ngồi khóc con, Bao nhiêu nguồn hy vọng, Còn đây: đất một hòn! Mười lăm năm có Đảng, Con thơ khóc mẹ, cha, Tháng năm dài trôi giạt, Tan tác, mất cửa nhà! Mười lăm năm có Đảng, Ta thành kẻ lưu vong, Thân lìa xa cuống rốn. Ôi! Muối xát trong lòng. Mười lăm năm có Đảng, Ta thành con thú hoang, Lang thang miền đất lạ. Tìm đâu thấy địa đàng! Tân Sơn Nhất tháng 5 năm 1990 Tạ Quang Trung (Trích trong NHỮNG BÀI THƠ VIẾT TỪ TẦNG ĐẦU ĐỊA NGỤC). Bài này tác giả làm nhân khi nghe bài thơ “Ba Mươi Năm Đời Ta Có Đảng” của Tố Hữu tại phòng cách ly, phi trường Tân Sơn Nhất trong lúc chờ lên phi cơ đi nước ngoài.
|