arrow
Trang Nhà arrow  Văn arrow Văn arrow 43- BÊN BỜ SÔNG NHỊ - Bình-Huyên
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
43- BÊN BỜ SÔNG NHỊ - Bình-Huyên PDF Print E-mail

BÊN BỜ SÔNG NHỊ

- Chú bé kia! Con trai mà lại giống con gái ghê!
Hai, ba người con trai đứng trước cổng một villa nhỏ, gần nhà của Bình. Họ cởi trần, mặc quần đùi chật và ngắn, khoe bộ ngực nở, bắp chân, bắp tay gân guốc. Người nào cũng có nước da đen bóng như tượng đồng, vì phơi nắng. Mỗi lần Bình đi qua, gặp họ, đều bị trêu ghẹo như thế. Lần đầu tiên, Bình tức giận, hai má đỏ hồng lên, cặp mắt to nâu có lông mi cong quắc lên nhìn họ. Mấy người đó càng thú vị, cười hô hố. Một người tên là Thành chảu mồm ra:
 - Người đẹp nổi giận trông xinh quá!
Lần thứ ba, Bình không giận nữa, mà đứng lại, nhìn thẳng vào mặt mấy người con trai, cậy đông, làm cử chỉ bất nhã ngoài đường. Sau một phút, Bình cất giọng thanh thanh, nhưng rắn rỏi:
 - Tôi và các anh không quen nhau. Yêu cầu các anh bỏ cách đùa cợt dai dẳng đó đi. Nếu không, người lớn sẽ bị phiền phức đấy.
   Mấy người con trai im lặng, bảo nhau đi vào nhà. Từ đó, Bình không bị trêu nữa. Bình nhận được thư của Ngọc-Nga, trong đó có đoạn như sau: « ...Em phải ở lại nơi này. Không biết ngày nào em mới được lên thủ đô, để gặp anh. Em theo ba mẹ em về thăm ông bà nội. Định đi một tuần, như anh đã biết. Ông nội em bỗng bị bịnh qua đời. Trước khi nhắm mắt, cụ để lại chúc thư, cho ba mẹ em tất cả tiền bạc, của cải, với điều kiện là ba mẹ em phải dọn về đây ở và săn sóc bà nội em hiện cũng đang ốm yếu. Ba em là con duy nhất, nên
không thể nào làm khác được. Ba em để mẹ em và em ở đây, trong khi chờ xin đổi chỗ làm. Việc này cũng không khó, vì có nhiều người cùng ngành, muốn xin trở về thủ đô, là quê của họ. Còn em, vì năm học vừa chấm dứt, em ở đây nghỉ hè, rồi xin đổi trường. Ba mẹ em không muốn cho con gái lên thủ đô trọ học, tốn kém và bất tiện. Em còn tuỳ thuộc gia đình ít nhất ba năm nữa, nên không biết làm sao hơn, ngoài việc vâng lời gia đình... » 
   Bình đọc đi đọc lại lá thư của người bạn gái, lòng thấy buồn man mác. Đồng thời, Bình cảm thấy trí óc nhẹ nhõm. Câu chuyện người thiếu nữ trong cơn mơ bịnh hoạn, đã hoàn toàn ám ảnh, chế ngự tâm hồn của Bình. Hình ảnh Ngọc-Nga mờ đi. Sau trận ốm, Bình thấy tâm hồn, thể xác thay đổi khá nhiều. Theo lời bác sĩ, Bình bị cảm lạnh, vì chịu đựng sương gió, trong những buổi cắm trại. Bình cao lên, tiếng nói hơi bị vỡ, nhưng hát vẫn còn hay. Bình thích tập thể dục, bơi lội, đạp xe, chèo thuyền. Đối với phái nữ, Bình mạnh dạn hơn trước. 
   Cũng thời gian đó, anh Nghiêm theo gia đình đi chỗ khác. Đội Hướng đạo "Nhạn-Trắng" tự giải tán. Một vài người xin gia nhập vào các đội khác. Bình đã hơi chán, nên xin phép gia đình tạm nghỉ một thời gian. Chính đến chơi, cho Bình biết :
- Hiện có phong trào tập thể dục và học võ. Cậu muốn, tôi sẽ chỉ cho. 
   Bình sáng mắt, nói ngay :
 - Tôi muốn lắm chứ. Tập thế nào? Học võ ở đâu?
 - Trước hết, cậu phải có sân tập. Trong đó, cậu dựng một cái barre fixe, một bộ barres parallèles, mua cặp tạ nhỏ để tập tay, cây tạ to nặng độ hai chục kilos để tập vai, một cái extenseur để tập cho nở bắp thịt ngực, một sợi dây để nhẩy cho dai sức. Đồng thời, cậu xin gia đình giấy phép cho tới ghi tên tại võ đường Hoàng-Dũng, ở cạnh Nhà Thờ lớn.
   Bình đem việc này nói với ông Phương. Ông bằng lòng ngay :
 - Thật đúng dịp. Nhà mình sắp dọn tới căn nhà khác, to hơn, và có vườn rộng rãi. Mình ở tầng một dưới đất và tầng hai. Nhà ở gần đây. Bây giờ cậu cho con giấy phép học võ trước. Còn sân tập, cậu sẽ làm cho con thật đầy đủ, trong một thời gian ngắn.
   Từ đó, Bình trở thành võ sinh của võ đường Hoàng-Dũng. Môn phái này huấn luyện cho thanh, thiếu niên, nam nữ, một võ thuật tổng hợp các loại võ của các nước Á châu và cả võ Hồng mao, được chế biến để thích nghi với sức vóc của người nước ta. Mỗi tuần tập ba lần, mỗi lần ba giờ, vào lúc sáng sớm, trên bãi cát của bờ sông Nhị-Hà. Trời nóng cũng như trời lạnh, các võ sinh, trai cũng như gái, phải mặc quần đùi, áo maillot chẽn, chân không. Mở đầu mỗi buổi tập, các võ sinh phải chạy theo nhau thành vòng tròn, trong một tiếng đồng hồ. Tiếp đó là tập hô hấp. Đoạn, võ sư bảo mọi người ngồi xung quanh, để nghe ông giảng dạy về triết lý và quy  luật của võ phái.
 - Các anh, các chị nhớ rằng: Ta tập võ, là để tự vệ, khi thật cần thiết. Không được dùng nó để đánh đập đồng loại. Phải luôn luôn bình tĩnh, khiêm nhượng. Không được kiêu ngạo, phô trương...
   Trong một giờ rưỡi sau đó, họ tập ngã, nhào lộn, tập đỡ, tập khoá, tập tấn công bằng tay và bằng chân. Mỗi người phải mang theo khăn để lau mình, và chai nước cam hoặc chanh vắt pha đường, để uống sau khi tập luyện. Tập xong, mọi người cảm thấy khoẻ khoắn. Mặt mũi hồng hào. Trí não sảng khoái. Ai nấy vui vẻ ra về, chuẩn bị đi học vào đầu buổi chiều. Bình học trường Dũng-Lạc, bên cạnh Nhà Thờ lớn. Bình có một sân tập thật đầy đủ. Ông Phương chiều con, nên tìm mua những dụng cụ đắt tiền, bán tại các cửa hiệu tây. Ông không quên mua cho Bình ba cuốn sách chỉ dẫn đủ cách tập thể dục, theo phương pháp Thụy-Điển rất hiệu nghiệm. Sau một thời gian ngắn, Bình to lớn, vạm vỡ, cử chỉ chắc nịch, đầy lòng tự tin. Các bạn của Bình cũng luyện tập được thân hình nở nang, hùng dũng. Phong trào này được thanh, thiếu niên thủ đô rất ham chuộng. Ở gần trường tiểu học cũ của Bình, có một trường tư mở các lớp dạy Anh, Pháp thực hành đủ trình độ. Nhóm của Bình bảo nhau đến ghi tên học cả hai ngoại ngữ đó. Nhờ thế, Bình rất khá về Anh, Pháp. Khi đến các chỗ giải trí, Bình và các bạn có nhiều dịp thực hành tiếng Anh, tiếng Pháp với người ngoại quốc. Tất cả đều có thái độ, cử chỉ bình tĩnh, mạnh dạn, cách ăn nói lịch sự, hiền hoà, của con nhà văn võ chính tông. Bình thay đổi điạ chỉ, quên không cho Ngọc-Nga biết, nên không nhận được thư của nàng nữa. Vì bận học thi lên lớp, để năm sau lấy bằng Phổ Thông, nên Bình không để ý. Trưa thứ Bảy, đi học ngoại ngữ, về gần đến nhà, Bình thấy Ngọc-Nga từ trong cổng đi ra. Gặp Bình, nàng đứng lại, cúi đầu. Bình đến gần, cất tiếng chào:
 - Ngọc-Nga ! Em lên bao giờ thế ? Sao không cho anh biết ?
   Ngọc-Nga vẫn cúi đầu, im lặng. Bình giựt mình khi thấy những giọt nước mắt rơi lã chã xuống mặt đất. Bình lấy tay nâng cầm Ngọc-Nga lên. Đôi mắt to đen ngập lệ, cặp má hồng ướt đẫm, hai cánh mũi và khoé miệng đỏ ửng. Đôi môi rung động, trông giống như cười. Tiếng thổn thức to dần, thành tiếng khóc trong cổ, cố nén cho khẽ đi. Bình hỏi dồn dập:
 - Em làm sao mà khóc thế ? Nói cho anh nghe đi.
   Ngọc-Nga chỉ lắc đầu, nhìn Bình không nói. Bình dắt tay Ngọc-Nga, dẫn vào sân tập. Dìu nàng ngồi xuống chiếc ghế dài bằng gỗ, Bình chạy vào trong nhà, cất sách, mở tủ lấy chai nước limonade nhỏ, cái cốc thấp, và cái mở nắp chai. Bình đi ra sân, đến ngồi cạnh cô bạn, mở chai nước, rót một nửa vào cốc, đưa cho Ngọc-Nga. Tay cầm nửa chai nước còn lại, Bình nói hết sức ngọt ngào:
 - Em uống nước đi. Thứ  limonade em vẫn thích đấy.
   Ngọc-Nga ngoan ngoãn đưa cốc nước lên miệng, uống vài ngụm. Tay phải cầm cốc nước, tì lên đùi, tay trái đưa khăn tay chấm lệ, Ngọc-Nga ngước cặp mắt đỏ hoe nhìn Bình, khẽ nói:
 - Em làm phiền anh lắm, phải không ?
   Bình lắc đầu, nhìn vào mắt Ngọc-Nga, cất giọng hơi trầm, nhưng mạnh:
 - Em không bao giờ làm anh phiền cả. Tại sao em khóc ?
   Ngọc-Nga tươi mặt lên, giọng vẫn nhỏ nhẻ:
 - Tìm lại được anh, em mừng quá, phát khóc. Chứ có tại sao đâu.
   Bình chú ý nghe giọng nói yếu ớt của người bạn gái, xưa nay vốn rất linh hoạt. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, khiến Bình không nói vội. Vốn là một độc giả say mê của  tủ sách gia đình, từ khi mới hơn mười tuổi, Bình sớm thu nhận được rất nhiều tư tưởng của nhiều nhà văn, nhà thơ, trong và ngoài nước, thuộc thế kỷ hiện đại, cũng như thế kỷ trước. Các loại tiểu thuyết, thi ca sáng tác và dịch thuật, thường kèm theo lời dẫn giải, đã cho Bình những hiểu biết rất sớm về tâm lý con người. Tủ sách được Bình khai thác nhiều lần trong năm năm nay. Bình lại hay la cà đến các thư quán cho thuê sách, truyện, nên có dịp so sánh loại văn chương cũ rất giá trị, với loại văn chương mới cũng có giá trị, nhưng đôi khi còn thiếu đào sâu và trau chuốt. Bình cũng cố gắng tìm đọc nguyên bản của những tác phẩm dịch thuật, và cảm thấy gần với tác giả hơn trước. Nhưng cũng vì thế, Bình thấy mình có thêm một quan niệm mới, về đời sống vật chất cũng như tinh thần. Lắm khi Bình phải định thần, tránh những phản ứng, phát biểu, không thuộc bản chất thực của mình, vốn là một thiếu niên sinh trưởng tại Á đông. 
   Giờ đây, Bình ngồi trước một thiếu nữ mười bẩy tuổi, như trái cây sắp chín, với những biểu lộ tình cảm đầy đam mê. Nàng say mê Bình đến độ câm lặng tha thứ lập tức lỗi lầm của Bình, đã không cho nàng điạ chỉ mới, để nàng đã phải đau khổ biết bao ngày đêm, với những lá thư bị trả lại, phải lặn lội mấy trăm cây số, tìm gặp Bình cho bằng được. Tình yêu đã làm nàng gần như mất hẳn cá tính, trở thành trái ngược với con người cũ của nàng : Khóc lóc, yếu đuối, ngây dại,...Với kinh nghiệm sách truyện, Bình biết rõ những gì đang và sẽ xảy ra, giữa Bình và cô bạn gái thân nhất trong thời gian này. Tình yêu chưa đến, hoặc có lẽ không bao giờ đến, giữa Bình và nàng. Trước một nhan sắc tuyệt đẹp thế kia, hình như  có một sức mạnh vô hình ngăn cản, làm Bình không thấy cảm xúc luyến ái, chẳng khác gì kẻ yêu tranh đứng trước bức danh họa "La Joconde" của Leonardo Da Vinci. Bình cũng nghĩ ngay tới những gì phải làm. Thời gian. Phải, chỉ có thời gian là phương thuốc hiệu nghiệm nhất, để chữa các "tai nạn ái tình". Bình nhìn thẳng vào mắt Ngọc-Nga, vồn vã nói:
 - Anh xin lỗi em nhé. Đáng lẽ anh phải xuống thăm em, đáng lẽ anh phải nhớ cho em địa chỉ mới. Nhưng em cũng thông cảm cho anh. Anh phải làm quá nhiều việc. Nào là tập thể dục, luyện võ; nào là học Anh, Pháp; lại còn phải học thi lên lớp, sang năm mới có hy vọng lấy mảnh bằng Trung học Phổ thông. Em đã qua giai đoạn đó rồi, nên chắc em cũng biết cái lo của anh. Sang năm em thi Tú tài một, phải không, Ngọc-Nga?
   Ngọc-Nga cười vui trở lại một tí:
 - Anh gọi tên, làm em giựt cả mình. Vâng ạ, thưa anh sang năm em phải thi làm "cô Tú", đấy ạ.
   Bình rung đùi, hát ngân nga:
 - "... Hỏi thăm... cô Tú... có chồng... hay chưa...?"
   Ngọc-Nga giãy người lên, véo sườn Bình một cái nhẹ :
 - Người ta thế này mà anh muốn cho đi lấy chồng, rồi bị chồng bỏ, hả! Anh ác lắm đấy! À mà thôi, không đuà nữa. Anh chưa ăn cơm, thì đi chơi với em, rồi ăn một thể, anh nhé? Lần này, em khao anh.
 - Được. Để anh nói với nhà đã.
   Ngọc-Nga không mang xe đạp lên, Bình phải đèo nàng đến giữa thủ đô. Dắt xe, đi dạo phố một lúc, Ngọc-Nga đòi tới phố Tầu ăn mì, vằn thắn. Ăn xong, rửa tay, rửa mặt sạch sẽ, hai người lại đi bộ ra bờ hồ, tìm một quán nước quen để ăn chè đậu đãi, uống nước chanh. Ngọc-Nga mặt mũi nở nang, sung sướng, vừa ăn vừa nhìn Bình, không rời mắt. Bà Béo, chủ quán, cứ nhìn Bình, nhe hàm răng cài mả ra cười, làm Bình nóng cả mặt, tí nữa cắn phải lưỡi ! Suốt buổi chiều, Bình đèo Ngọc-Nga đi qua một số địa điểm cắm trại trước đây. Cuối cùng, hai người lên con đê ven sông Nhị-Hà, ngồi cạnh nhau, vừa thủ thỉ, vừa ngắm làn nước nâu đỏ, gợn sóng lăn tăn trên bãi cát. Gần năm giờ chiều, Ngọc-Nga bảo Bình đèo ra ga xe lửa. Khoá xe cẩn thận, hai người đi vào nhà ga, đến ngồi trên cái ghế dài, chờ chuyến xe lửa năm rưỡi để về tỉnh. Bình hỏi:
- Mấy giờ mới tới nơi, hở em?
- Thưa anh, chín rưỡi ạ.
   Bình quay lại nhìn Ngọc-Nga :
- Sao hôm nay em nói chuyện lễ phép quá?! Đùa hay thật đấy?
 Ngọc-Nga thản nhiên đáp:
  - Em lặn lội lên đây, chỉ để được thấy anh và được nói "thưa anh". Đó là điều mà em tâm niệm biết bao đêm ngày, trong khi ở xa anh. Như thế, theo em, nếu nói là lễ phép, thì không đúng, mà là......
   Ngọc-Nga hơi ngập ngừng. Bình hỏi dồn:
 - Mà là cái gì, hả em?
   Ngọc-Nga nói một hơi:
 - Mà là tôn thờ anh, yêu anh trên hết mọi sự. Em đã nói thật với ba mẹ em. Ba mẹ em chiều theo em, vì em là đứa con duy nhất, chỉ khuyên rằng, em phải chờ cho đến khi anh học thành tài. Bây giờ, ba mẹ cho phép cứ hai tháng, em được lên thăm anh một ngày. Thế còn anh, anh có bằng lòng như vậy, hay không?
   Bình nghĩ rất nhanh đến yếu tố "Thời gian", nên gật đầu. Ngọc-Nga mừng quá, ôm chặt lấy cánh tay của Bình, ngước mắt nhìn Bình vô cùng say đắm, mặt đỏ bừng như uống rượu. Bình mỉm cười, nhìn lại. Ngọc-Nga sung sướng đến ứa nước mắt. Đôi môi rung rung, nàng thì thầm:
 - Anh đừng quên em, đừng bỏ em, anh nhé.
   Bình xoa mạnh lưng cô bạn gái đáng thương, nói giọng cả quyết:
 - Không bao giờ anh quên em đâu.
   Tiếng còi xe lửa xé rách bầu không khí diễm tình. Bình dìu Ngọc-Nga đứng lên. Tay sách túi tắm, tay nắm chặt áo Bình, Ngọc-Nga quay hẳn lưng lại toa xe lửa, như không muốn rời xa người bạn trai thân yêu. Bình vội bảo:
 - Hãy can đảm bước lên xe, cho anh vui lòng nào, Ngọc-Nga!
  Ngọc-Nga mỉm cười ngây dại, nói như mơ:
 - Thưa anh, em về ạ.
    Nàng thẫn thờ bước lên toa xe lửa, đi hẳn vào ghế trong, ngồi bên cửa sổ, đưa khăn tay lên vẫy. Bình mỉm cười nhìn theo, đưa tay vẫy lại, cho đến khi xe lửa đi khuất mới thôi. Bình đạp xe chầm chậm, đầu nghĩ mông lung. Tuy tự ái được ve vuốt, vì cử chỉ của Ngọc-Nga, Bình cảm thấy rất áy náy khi mường tượng lại sự đam mê nóng bỏng, không bình thường của người con gái, mà Bình chỉ coi như bạn thân khác phái. Cử chỉ đam mê ấy Bình đã từng đọc trong các cuốn tiểu thuyết tình cảm, nhất là tiểu thuyết dịch thuật từ các tác phẩm Âu Mỹ. Không ngờ ngày nay, chuyện đó lại rơi vào một mảnh đời của Bình, trong lúc Bình hãy còn là thiếu niên vô tư, không có trách nhiệm nào, ngoài việc rèn luyện trí não và thân thể, chuẩn bị cho tương lai còn xa lắc. Bình chỉ muốn giao du với bạn trai, bạn gái, để vui đùa và trao đổi kiến thức. Bình không muốn là sở hữu của ai, mà cũng không muốn ai thuộc về mình. Bình biết chắc chắn, từ nay Bình bắt buộc phải giấu gia đình tất cả những  thư từ của Ngọc-Nga gửi đến, hành động mà Bình rất e ngại, mỗi khi phải làm. Cũng may là Bình được hai tháng yên tĩnh, trước khi Ngọc-Nga trở lại. Bình hy vọng, theo kinh nghiệm sách truyện, khoảng trống của thời gian vắng mặt sẽ mang đến những thay đổi. Có thể nhờ đó mà Bình sẽ thoát khỏi tình trạng tiến thoái lưỡng nan này. Thực lòng, Bình không muốn mất người bạn gái như Ngọc-Nga, không muốn thấy nàng đau khổ vì mình. Nhưng lời nói “Em sẽ chờ cho đến khi anh thành tài” làm cho Bình vừa buồn cười, vừa bực mình. Bình thấy Tự Do của mình bị thu nhỏ hẳn lại. Nghĩ đến đây, Bình nhún vai chép miệng: “Cứ để mặc cho mọi sự diễn tiến, xem chuyện này  đi đến đâu. Việc gì mà lo lắng.” Có tiếng con trai, con gái, lao xao gọi:
 - Bình !
 - Anh Bình !
 - Đi đâu mà mơ màng thế !
   Bình bừng tỉnh, ngửng đầu lên, thấy mình đang đạp xe gần một cái hồ. Hồ này gần nhà Bình, nhỏ hơn hai cái hồ ở phiá tây thủ đô, cũng mở quán nước và cho thuê thuyền. Dưới vệ hồ, Bình thấy Lăng, Lan, và Vân, đang ngồi trong một chiếc thuyền gỗ lớn. Họ là các bạn đồng môn của Bình tại võ đường Hoàng-Dũng. Lăng ở cách nhà Bình vài căn. Lan và Vân ở gần nhà nhau, nhưng xa khu phố của Bình và Lăng khoảng một cây số. Mỗi khi đi tập võ, Bình và Lăng đạp xe đến rủ Lan và Vân đi cùng cho vui. Lâu dần thành thói quen. Tuy nhiên, Bình chưa đi chơi với hai cô bạn võ sinh này bao giờ. Lăng từ dưới thuyền nói:
 - Bọn tao còn hơn một giờ thuyền nữa, mày khoá xe, xuống đây chèo một lúc cho vui.
   Lan nói:
 - Anh Bình có sợ nước không đấy ?
   Bình cười:
 - Nước biển còn chả sợ, sợ gì nước hồ.  Nhưng có đủ chỗ không? Nhỡ ụp thuyền, là các cô bị ướt đấy.
   Lăng nói to:
 - Không sao. Xuống nhanh đi mày, kẻo phí thì giờ.
   Bình khoá xe vào gốc cây, đi ra vệ hồ, bước nhẹ xuống thuyền, ngồi cạnh Vân.
 - Vân hôm nay ít nói quá. Tôi ngồi đây được chứ ?
   Vân từ nãy chỉ nhìn Bình đăm đăm. Thấy Bình ngồi cạnh, gợi chuyện, Vân cười để lộ chiếc răng khểnh, nói giọng êm như nhung:
 - Tưởng anh quên Vân rồi chứ. Từ nãy anh không thèm nhìn Vân. Hay là hôm nọ Vân làm anh ngã đau, thành ra anh thù Vân đấy hả?
  Bình cười hì hì:
- Bị ngã vì Vân là thú lắm ! Không thấy đau đâu. Thành ra không thù gì hết. Vân đừng lo. Thôi, nói đùa Vân một tí đấy. Sự thực là cũng khá đau, nên làm sao mà quên Vân được! Yên trí chưa?
    Lan cười rộ lên, thò tay vớt nước hồ, búng vào Bình và Vân, bắt chước giọng đạo mạo:
 - Này, ta làm phép cho hai ngươi luôn luôn hoà thuận, cho tới lúc đầu hết xanh, răng hết mọc!
   Lăng cười hô hố. Bình và Vân nhìn nhau, tủm tỉm, trước tính nết mộc mạc của Lăng và Lan, lúc nào cũng ăn nói, cười đuà ào ạt, không thèm giữ ý giữ tứ.  Bốn người bơi thuyền, chuyện trò vui vẻ, đến hết giờ, chèo thuyền về trả. Lăng hỏi Bình:
 - Mày có tiền không? Tao khát nước quá. Chắc Lan và Vân cũng muốn uống.
   Bình sờ túi, rút ra mấy tờ giấy bạc, vui vẻ nói:
 - Có tiền đây. Mời quí vị cứ tự nhiên gọi nước ngọt mà uống. Đủ cho mỗi người một chai.
   Cả bọn tìm bàn gần các nhóm trẻ khác, kéo ghế ngồi xuống. Mọi người đồng ý uống kem soda. Lăng cầm tiền đi mua, mang về chia cho mỗi người một chai nước vàng vàng, ướp lạnh, mở sẵn, có que hút.  Vân giở túi tắm ra nhìn, ngửng lên, nói:
 - Ai đói, có thể ăn bánh ngọt. Vân trả tiền cho.
    Không thấy ai đòi ăn bánh ngọt. Lan cũng mở túi tắm ra nhìn, rồi lại cười rộ lên:
 - Còn ai muốn ăn chè sen long nhãn, thì... chớ có gọi ! Lần sau Lan mới trả cho được. Lần này, tiền còn ở nhà banque, chưa lấy về! Hề, hề.
   Các trai gái ngồi xung quanh, thấy bốn người vui đùa, cũng xô nhau cười, rất nhộn. Trời hơi sẩm tối, Bình và các bạn kéo nhau ra khỏi quán nước nhà thuyền. Bình đạp xe cạnh Vân, Lăng đạp xe cạnh Lan, đi thành hai hàng đôi, nói chuyện ba hoa, trên đường phố bắt đầu lên đèn. Hai người con trai đưa hai cô bạn về tận nhà, rồi cùng nhau trở về khu phố của mình. Chia tay với Lăng ở cửa, Bình dắt xe vào trong sân, cảm thấy nhẹ nhõm, sau một vài giờ vui đùa vô tư với người bạn trai và hai cô bạn gái. Từ đó, chiều thứ Bảy nào, bốn người cũng rủ nhau đi bơi thuyền, uống nước. Thỉnh thoảng, họ mặc sẵn quần áo tắm bên trong, đạp xe ra bờ sông Nhị, xuống bãi cát, giải khăn, cởi quần áo ngoài, nằm phơi nắng. Khi muốn tắm, họ chia phiên, hai người ngồi canh xe và đồ đạc, hai người đi theo bờ cát thoai thoải, ra gần giữa sông, bơi lội, ngụp lặn. Quang cảnh bãi cát bờ sông Nhị, khi nước xuống, giống như bờ biển. Chỉ khác là không có sóng cao chạy từ ngoài vào, rồi đổ xuống ì ầm. Người ta, người tây, rủ nhau ra chơi đùa, tắm táp, rất náo nhiệt. Lăng và Lan có thói quen tắm rất lâu. Bình và Vân ngồi trên bãi cát ngắm thiên hạ, nói chuyện, hoặc xây lâu đài bằng cát. Vân kém Bình mấy tháng, nhưng chỉ đứng đến tai Bình. Nàng có nước da bánh mật, mái tóc đen nhánh, dài ngang lưng, buộc nửa chừng bằng dây vải hoa sặc sỡ. Lông mày hơi thưa, cặp mắt dài hơi xếch, lòng đen mầu hạt dẻ đậm. Mũi khá cao, dài thanh thanh, đầu mũi hơi tròn, lỗ mũi hình nhị hoa sen, thoáng trông giống mũi của Rita Hayworth. Cặp môi hơi dầy, mầu nâu đỏ mọng, một bên môi hơi kênh lên, vì trong có chiếc răng khểnh khá to. Nàng hay mặc quần tây, áo veste cài nhiều khuy. Chân thường đi dép da, có giây buộc chằng theo kiểu La-mã. Cổ tay cũng đeo đồng hồ, và vòng đồng của người Thượng du. Nàng thích thể thao, võ thuật, hiện đang học đánh kiếm tây. Nàng học trường con gái, và cũng chuẩn bị sang năm thi Trung học Phổ thông. Vân có kiểu nói chuyện mạnh dạn như con trai, không thích được chiều chuộng hoặc tán tỉnh. Mỗi khi đánh võ, nàng xuất thủ rất nhanh, và nổi tiếng có ngón đá ciseaux rất lợi hại : Từ đằng xa lao người tới, nhẩy lên cao ngang đầu, hai chân như hai lưỡi kéo, quặp lấy cổ đối phương, quật ngã xuống, một chân kéo vào, một chân đẩy ra. Nếu không biết võ, người bị đánh có thể gẫy cổ, hoặc bị kềm chế dưới đất, cho đến khi nghẹn thở. Nếu biết võ, thì phải nhào lộn thật nhanh, để tránh đòn. Bình đã được chỉ định tập ngón này với Vân. Lần đầu tiên hơi chậm, nên mặc dầu tránh được, Bình cũng bị ngã khá đau.  Hai người ngồi nói chuyện trên bãi cát, chờ Lăng và Lan. Chờ lâu, Vân nằm nghiêng xuống, gối đầu lên cánh tay, ngủ thiếp đi. Bình lại có dịp ngắm cô bạn kỹ hơn. Vân trông rất khoẻ mạnh và cân đối trong bộ áo tắm đỏ, có những chấm trắng khá to. Vân tỉnh dậy, mở mắt ra, thấy Bình nhìn mình, thì mỉm cười, nhắm mắt lại. Một lúc sau, Vân lại mở mắt, thấy Bình còn nhìn, bèn ngồi dậy, vui vẻ nói với Bình:
 - Sao anh không nằm xuống nghỉ. Nhìn Vân mãi, có chán không?
   Bình cười thẳng thắn:
 - Ngồi buồn, chẳng biết nhìn ai hơn là nhìn Vân. Nhưng nếu Vân không bằng lòng, thì thôi.
   Vân cười để lộ chiếc răng khểnh, nhìn Bình bằng ánh mắt dìu dịu:
 - Vân chỉ muốn biết, nhìn Vân mãi như thế, anh thấy chán hay không thôi. Bạn bè với nhau, có gì đâu mà bằng lòng với không bằng lòng. Chính Vân cũng hay ngắm anh thật lâu không biết chán. Nhìn nhau có tội tình gì đâu!
  Luận điệu của Vân rất ngây thơ, bộc trực, làm Bình cảm thấy quí mến nàng hơn trước. Bình nghĩ thầm: "Giá mà Ngọc-Nga cũng giống như Vân, thì thật là vui." Thấy Lăng và Lan thân thiết nhau hơn mình và Vân, Bình thấy lo ngại cho Lăng, vì Lăng từng thổ lộ với Bình:
 - Tao yêu Lan nhiều lắm. Đây là lần đầu tiên tao gặp một người con gái, và bị "coup de foudre" ngay! Lan cũng có vẻ cảm tao. Mày có thấy thế không, hở Bình?
   Bình nghe Lăng nói, chỉ cho ý kiến nhè nhẹ:
 - Đừng quên, chúng mình còn trẻ quá. Mày có biết câu thơ "Yêu là chết trong lòng một tí" không? Đối với Lan, mày phải thực tế và sáng suốt mới được.
   Sở dĩ Bình nói như thế với người bạn trai, kể như thân nhất lúc đó, vì Bình đoán rằng, Lan và Vân giống nhau về quan niệm bạn bè: Chơi với nhau rất thân mật, thẳng thắn, không để ý tới chuyện tình cảm trai gái. Lăng nghe Bình nói, gật đầu tỏ ý chấp nhận lời khuyên của bạn. Nhưng khi trở về nhà, ngồi một mình, Lăng lại nhớ nhung Lan dữ dội, mơ ước chiếm được trái tim của nàng. Khi gặp Lan, Lăng vẫn tiếp tục thái độ cũ, nghiã là biểu lộ tình yêu qua lời nói âu yếm, qua hành động sốt sắng đầy đam mê, trong bụng đinh ninh rằng, Lan thế nào cũng trở thành người yêu của mình. Tuy nhiên, Lăng chưa dám tỏ tình trực tiếp, bằng lời hoặc bằng thư. Biết bao lần, Lăng đã viết viết, xé xé những cánh thư tỏ tình. Biết bao lần, câu nói “Lan ơi, Lăng yêu Lan” đã đậu trên môi Lăng, để rồi lại bay đi mất. Trong khi đó, Lan vẫn hồn nhiên chơi với Lăng, y như với Bình và Vân, mặc dầu họ thường chia làm hai cặp: Lan-Lăng và Vân-Bình. Lý do chính là, cách ăn nói, hành động của Lăng hợp với Lan, và của Bình hợp với Vân. Một đằng thì ồn ào, vui nhộn. Một đằng êm đềm, bình thản. Bình rất hiểu tình trạng này, và đồng ý với quan niệm về bạn bè của Lan và Vân. Bình lo rằng, một ngày nào đó, Lăng sẽ bị vỡ mộng, mất Lan. Nhóm Lăng-Bình-Vân-Lan sẽ tan rã. 
   Mỗi tuần, Bình nhận được thư của Ngọc-Nga một lần. Để trả lời, Bình cố tình viết thật giản dị, trong sáng, chỉ kể những chuyện vui của các hoạt động giới trẻ tại thủ đô. Tuyệt nhiên không có ý tưởng tình tự nào trong thư. Thời gian trôi qua, thấm thoắt đã gần hai tháng. Chiều nay được nghỉ học, Bình về nhà, thấy lá thư của Ngọc-Nga ở trên bàn. Lá thư ngắn, viết vội vàng. Tiếp theo mấy lời yêu đương, có đoạn: “......Lần này, em không lên gặp anh được. Em buồn lắm, khóc rất nhiều. Trong nhà mới có hai biến cố. Thứ nhất, bà nội em qua đời tuần trước. Thứ nhì, ba em mới nhận được lịnh đổi đến một tỉnh rất xa nơi ở hiện tại, và phải đi nhận chỗ làm mới, trong tuần lễ sắp đến. Mẹ em và em dĩ nhiên phải đi theo. Nhà đang ở phải nhờ người trong họ trông coi. Chỉ đủ thì giờ thu xếp hành lý, tiền bạc, mua vé xe. Thấy ba mẹ vất vả, chạy ngược, chạy xuôi, em không dám làm phiền thêm, mặc dù em như từ trên trời rơi xuống đất. Em không viết dài được. Anh tha lỗi cho em nhé. Khi nào an cư ở tỉnh sắp tới, em sẽ viết nhiều gấp trăm lần, cho anh điạ chỉ, và tính toán việc mình gặp lại nhau. Yêu anh ngàn đời. Em của anh.  Ngọc-Nga.”
   Bình đọc xong, gấp kỹ lá thư, xếp vào hộp, cất trong ngăn kéo đồ chơi thuở bé của Bình. Mơ màng nhìn ra chân trời xa xa, Bình nửa thấy tiếc nhớ người bạn gái thân nhất, nửa thấy khoan khoái, như một kịch sĩ mới đóng xong vở kịch khó khăn. Với tình hình tranh chấp càng ngày càng nóng bỏng giữa quân tây và quân Việt-Minh, giao thông gián đoạn khắp nơi, việc Ngọc-Nga trở lại thăm thủ đô còn gian nan hơn đi du học. Bình hy vọng, thời gian và hoàn cảnh mới sẽ giúp Ngọc-Nga qua được cơn mê, trở lại với tình bạn trong sáng khi trước. Để đánh dấu biến cố có lợi cho mình, Bình lấy xe, đạp ra bờ sông Nhị, trèo lên mặt đê. Nước sông hôm nay lên cao, lấn cả chân con đê cỏ xanh bao phủ. Các bãi cát biến mất, nhường chỗ cho làn nước đỏ hồng, mênh mông, bát ngát. Dựng xe bên cạnh khẩu đại bác cũ rỉ, của tây bỏ không dùng, Bình trèo lên ngồi trên nòng súng, ngắm khung cảnh hùng vĩ cuả dòng sông đầy lịch sử. Trên con đê ngoằn ngoèo chạy ra hai phía, cứ độ một trăm thước, lại có khẩu đại bác cũ, nòng súng thường chĩa ra sông. Người đi chơi mát không đông lắm, kẻ đứng, người ngồi. Bình đang nhìn kỹ xem có ai quen, chợt thấy một cô gái mặc váy đầm, từ dưới đường đi qua đám cỏ, trèo lên bờ đê, đứng cạnh khẩu đại bác gần chỗ Bình ngồi. Thấy không phải người quen, Bình quay nhìn chỗ khác. Một lúc sau, Bình thấy như có ai nhìn mình. Quay lại, Bình thấy cô gái ban nãy đang từ từ đến gần. Trong ánh mặt trời phản chiếu từ sau lưng cô gái, Bình chỉ thấy mái tóc thẳng, dài xoã quá vai, vàng óng như mật, chiếc áo chemisier cụt tay, chiếc váy ngắn đến đầu gối có xếp nhiều plis, rung rinh theo bước chân nhẹ nhàng, gần như nhún nhảy trên đôi giầy cao gót. Chiếc ví nhỏ có quai dài, đong đưa dưới tay nàng. Đến gần Bình độ hai thước, cô gái đứng lại. Bây giờ Bình mới thấy rõ nàng là một cô đầm, mắt xanh, da trắng, mũi cao và nhọn. Cô đầm ngước mắt nhìn Bình cười, đôi môi đỏ chót, hàm răng trắng phau. Bình hơi ngạc nhiên, mỉm cười lại. Cô đầm cất tiếng trong trẻo, nhanh gọn, như tiếng dương cầm dồn dập, nói tiếng ta hơi khó khăn:
 - Cậu Bình đấy, phải không?
    Bình sực nhớ, nói nhanh:
 - "Moi" là Bình đây. Còn "toi" là Jacqueline hay là Jeanne ?
    Cô đầm cười khanh khách, tiến sát lại chỗ Bình ngồi, khẽ hát:
 -“Chaque soir...tendremment...il vient chanter...sur la fenêtre...”
    Bình reo lên:
 - Jacqueline! Đi đâu có một mình thế này? Jeanne đâu? Maman Thiềm đâu ?
    Jacqueline nắm tay Bình kéo xuống:
 - Cậu xuống đây nói chuyện với em.
    Bình nhẩy xuống, thấy ngay mình hơi thấp hơn Jacqueline. Không để ý, nàng kéo Bình ra bờ đê:
 - Cậu ngồi xuống đây. Em kể chuyện cho mà nghe.
    Bình ngồi xuống thảm cỏ trên bờ đê. Jacqueline ngồi cạnh Bình, hai tay để lên đùi, mắt nhìn Bình đăm đăm, miệng mỉm một nụ cười hiền hậu. Bình cũng khoanh tay tủm tỉm cười, chăm chú nhìn Jacqueline. Những nét thơ dại của nàng ngày xưa hoàn toàn mất đi. Đôi mắt sâu hơn, nhưng vẫn trong xanh. Chiếc mũi cao hơn, nhọn hơn, lỗ mũi vẫn hình nụ hoa cúc non. Hai má không còn đỏ vầng, mà phơn phớt hồng. Đôi môi mỏng vẫn đỏ tươi. Chiếc cằm hãy còn chẻ đôi, nhưng bớt dài, vừa vặn với chiếc cổ cao. Hai cánh tay có lông vàng mướt. Hai người im lặng nhìn nhau một lúc. Jacqueline bắt đầu kể chuyện bằng tiếng ta hơi khó khăn, thỉnh thoảng chêm mấy tiếng tây.
 - Buổi trưa hôm đó, chúng em đi học về, được "maman" cho biết nhà cậu đã dọn đi. Em không tin, chạy sang xem, rồi về nhà lên giường đắp chăn. Con Jeanne khóc ầm lên, đòi "maman" đưa đến nhà cậu ngay. "Maman" hẹn sẽ đưa chúng em đến thăm cậu cuối tuần đó. Nhưng gần cuối tuần, con Jeanne bị sưng hàm, gọi là lên quai bị. Em cũng bị sốt và đau bụng. Em khỏi trước con Jeanne, nhưng phải chờ nó mười lăm ngày. Khi con Jeanne khỏi bịnh quai bị, bà ngoại chúng em ốm nặng, rồi chết. "Maman" chúng em buồn quá, gọi người bán nhà, mang chúng em tới ở nhờ một gia đình tây quen với "papa". Gia đình này chỉ có hai vợ chồng và đứa con trai. Cậu ấy về Pháp học, nên thừa một phòng. Nhà này là cái villa lớn, ở phố đằng sau rạp ciné Ciro’s, gần bờ sông. Nhờ sự dàn xếp của ông bà bạn, "papa" và "maman" làm lành với nhau. "Papa" từ Pháp sang thăm "maman" và chúng em, xin Toà Đại sứ làm giấy tờ chính thức cho gia đình, đưa chúng em vào trường tây. Sau đó, "papa" phải trở về Pháp giải quyết vài chuyện quan trọng, trước khi thu xếp mang gia đình về nước. "Maman" em bằng lòng ngay, vì "maman" thích ở lại quê nhà thêm một thời gian. Hơn nữa, chúng em cần phải học trường tây ở đây cho thật giỏi đã. Khi trước, chúng em chỉ được học trường tư gần nhà, các bài học không đúng chương trình của Pháp, lại hay bị nghỉ học, nên mọi thứ còn kém lắm. Sang Pháp ngay lúc đó, thế nào cũng phải học từ đầu, khổ lắm. Bây giờ, cả hai chúng em đều đã khá, và mới đỗ bằng Brevet. "Papa" đã trở lại đây được hai tuần lễ. Tuần sau "maman" và chúng em sẽ theo "papa" về Pháp.
   Bình nhớ ra rằng, độ trước, Bình đi học chậm hơn Jacqueline và Jeanne mất một năm. Bình hỏi :
 - Jacqueline có hay ra bờ sông chơi không? "Moi" hay ra đây, sao chúng mình không gặp nhau.
   Jacqueline trả lời :
 - Em hay đi thẳng từ nhà ra bờ sông ở tít phiá sau Viện Bác cổ, cách chỗ này khá xa. Hơn nữa, có lẽ cậu và em đi chơi không cùng một lúc. Em chỉ ra bờ sông vào buổi chiều các ngày trong tuần. Buổi sáng, em phải đi học. Cuối tuần, cả nhà đi chơi xa với hai ông bà bạn. Vì thế chúng mình không gặp nhau. Nghĩ thật đáng tiếc!
   Bình sực nhớ là chàng chỉ ra bờ sông tập võ lúc sáng sớm, ở gần cầu sắt cách đây khá xa. Bình đi chơi vơí Lăng và Lan, Vân, ở chỗ này vào buổi sáng, hoặc ngày Chủ nhật. Chiều hôm nay, Bình ra đây vì nhà trường cho nghỉ mấy giờ để hội họp. Bình hỏi :
 - Sao hôm nay "toi" lại... lạc tới đây?
   Jacqueline khẽ đập vào tay Bình :
 - Cậu Bình điều tra kỹ quá! Có gì lạ đâu. Hôm nay, quãng đường đằng đó, hiến binh tây tập luyện, biểu diễn lái xe Harley, người xem đông nghịt. Em chỉ thích chỗ nào ít người, nên lần mò tới đây...
 - Chẳng may gặp "moi", phải không?
   Jacqueline cười buồn :
 - May chứ! Sáu năm nay mới gặp nhau, em mừng lắm. Đây là một dịp để em sẽ không còn thắc mắc gì nữa.
  - Thắc mắc chuyện gì thế? Sao "toi" không tìm đến nhà "moi"?
 - Trong cuộc đảo chính Pháp, gia đình em và ông bà bạn phải đi trốn. “Maman” đánh mất mảnh giấy đề địa chỉ của nhà cậu. Từ khi gia đình cậu dọn đi, cho đến ngày hôm nay, em luôn luôn muốn biết cậu có giữ lời hứa, là sẽ chơi với em mãi hay không.
   Bình trầm ngâm một lúc, rồi nói chậm chạp, rõ ràng :
 - Hoàn cảnh đã, và có lẽ sắp sửa, không cho chúng mình dịp tiếp tục chơi với nhau. Nhưng lời hứa của “moi” vẫn còn đó. Trong sáu năm nay, “moi” luôn luôn nhớ đến kỷ niệm của chúng mình. Sau này, và mãi mãi, Jacqueline là người bạn gái duy nhất mà “moi” không bao giờ quên được. Tình bạn đó sẽ tồn tại mãi như bài hát mà “toi” vẫn hát cho “moi” nghe.
   Jacqueline cười thật tươi, chống tay đứng dậy:
 - Em hiểu và ghi nhớ những lời cậu vừa nói. Em hết thắc mắc, và sẽ rời quê hương này với tâm hồn hoàn toàn nhẹ nhõm.
    Bình đứng đối diện với Jacqueline, nhìn kỹ người bạn gái lần cuối cùng. Jacqueline cũng chăm chú nhìn Bình một lúc lâu, rồi quay đi. Như chợt nhớ ra điều gì, Jacqueline bước nhanh trở lại, ôm chặt lấy Bình, gục đầu lên vai chàng. Lần đầu tiên, Bình ngửi thấy mùi thơm gây gây của người con gái mới lớn. Một tay vuốt tóc, một tay xoa lưng Jacqueline, Bình hơi cảm động, nhưng trấn tĩnh được ngay, thì thầm nói:
 - Adieu! Sois heureuse!
   Jacqueline cũng thì thầm:
 - Adieu! Bonne chance!...
   Bình về đến nhà, trời nhá nhem tối. Dắt xe vào trong sân Bình thấy Lăng ngồi chờ trên chiếc ghế dài, đầu gục xuống. Nghe tiếng động, Lăng ngửng lên, hai mắt đỏ ngầu. Bình hất nhẹ cằm. Lăng nói giọng khàn khàn :
- Bình ơi! Tao mất Lan rồi!

Đồng Tác Giả BÌNH HUYÊN 

(Trích trong YÊU EM TỪ THUỞ … của BÌNH HUYÊN, Paris)

>>> Quí Độc Giả nào muốn có bản tiếng Anh hoặc tiếng Pháp của bài này, xin liên lạc với tác giả qua Cơ Sở CỎ THƠM./.  

 

Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com