arrow
Trang Nhà arrow Giao Điểm arrow 43- ISOLEMENT - A De Lamartine - CÔ ĐƠN - Hoàng Song Liêm
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
43- ISOLEMENT - A De Lamartine - CÔ ĐƠN - Hoàng Song Liêm PDF Print E-mail

ISOLEMENT

Souvent sur la montagne, à l’ombre du vieux chêne,
Au coucher du soleil,tristement je m’assieds;
Je promène au hasard mes regards sur la plaine,
Dont le tableau changeant se déroule
 à mes pieds.

Ici gronde le fleuve aux vagues écumantes,
Il serpente et s’enfonce en
un lointain obscur;
Là, le lac immobile étend ses eaux dormantes
Où l’étoile du soir se lève dans l’azur.

Au sommet de ces monts couronnés de bois sombres,
Le crépuscule encor jette un dernier rayon ;
Et le char vaporeux de la reine des ombres,
Monte,et blanchit déjà les bords de l’horizon.

Cependant,s’élancant de la flèche gothique
Un son religieux se répand dans les airs ;
Le voyageur s’arrête,et la cloche rustique
Aux derniers bruits du jour mêle
de saints concerts.

Mais à ces doux tableaux mon âme indifférente
N’éprouve devant eux ni charme, transports;
Je contemple la terre ainsi qu’une âme errante;
Le soleil des vivants n’échauffe plus
les morts.
De colline en colline en vain portant ma vue,
Du Sud à l’aquillon,de l’aurore au couchant,
Je parcours tous les points de l’immense étendue;
Et je dis :Nulle part le bonheur ne m’attend...

Mais peut-être au delà des bornes de sa sphère,
Lieu où le vrai soleil éclaire d’autres cieux,
Si je pouvais laisser ma dépoulle à la terre,
Ce que j’ai tant rêvé paraitrait à mes yeux.

Là, je m’enivrerais à la source où j’aspire :
Là, je retrouverais et l’espoir et l’amour,
Et ce bien idéal que toute âme désire,
Et qui n’a pas de nom au terrestre séjour.

Que ne puis-je porter sur le char de l’aurore,
Vague objet de mes voeux, m’élancer jusqu’à toi.
Sur la terre d’exil pourquoi resté-je encore ?
Il n’est rien de commun entre
la terre et moi.

Quand la feuille des bois tombe
dans la prairie,
Le vent du soir s’élève et
l’arrache aux vallons
Et moi, je suis semblable à la feuille flétrie:
Emportez-moi comme elle,
orageux aquilons!

A. DE LAMARTINE

________________________________________________

CÔ ĐƠN

Tôi thường ngồi lặng khi chiều xuống,
Trên đỉnh non cao, dưới bóng sồi;
Mắt vẩn vơ nhìn đồng bát ngát,
Cảnh đồng biến hiện dưới chân tôi.

Đây sông gầm sóng, xô bàng bạc,
Uốn lượn chìm trong bóng tối xa:
Kia, hồ tĩnh mịch nằm êm ả
Một ánh sao chiều đáy nước sa.

Rừng nhỏ âm u vòng chóp núi,
Hoàng hôn gieo nhẹ nắng sau cùng;
Chị Nguyệt như xe êm nhẹ lướt
Đỉnh trời tuôn bạc giãi mênh mông.

Rồi tự góc nhà thờ chót vót
Thu âm đồng vọng khắp nơi xa:
Lãng du ngừng bước nghe yên lặng
Chuông giáo đường hòa khúc thánh ca.

Trước cảnh êm đềm, tôi lãnh đạm
Chẳng hề cảm xúc luyến thương qua;
Tôi ngắm đất trời, hồn lạc lõng:
Nắng đời chẳng ủ ấp thây ma.

Lơ đãng mắt nhìn Nam lại Bắc,
Núi đồi lại tiếp núi đồi xa,
Phương kia phương nọ quanh vô tận;
Tôi nhủ: Nào đâu hạnh phúc chờ...

Nhưng biết đâu ngoài biên vũ trụ,
Có trời nắng rọi khắp muôn phương,
Nếu tôi gửi xác trong lòng đất,
Mơ sẽ về nơi mắt mở giương.

Tôi sẽ say sưa nguồn khát vọng:
Nào nguồn hy vọng, suối yêu đương,
Lý tưởng bao người hoài bão mãi,
Không tên chi gọi ở trần gian.

Sao chẳng cho tôi theo ánh sáng,
Ruổi niềm mơ ước tới xa xăm
Giữ tôi đầy ải trần gian mãi?
Tôi vướng tình chi với thế nhân?

Khi lá rừng rơi trên nội cỏ,
Gió chiều lên,cuốn lá về thung.
Còn tôi như lá khô tàn úa:
Mang kiếp tôi cùng, hỡi Bắc-phong!

HOÀNG SONG LIÊM

dịch (1953)

Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com