arrow
Trang Nhà arrow  Văn arrow Văn arrow 43- NGÔI NHÀ TRONG RỪNG SỒI - Võ Đình
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
43- NGÔI NHÀ TRONG RỪNG SỒI - Võ Đình PDF Print E-mail

NGÔI NHÀ TRONG RỪNG SỒI


Quanh co mãi trên sườn đồi, có đến hơn nửa tiếng mới tìm ra nhà. Hai bên đường cây cối rậm rạp. Những thân cây lớn vươn lên, chạm đầu vào nhau, làm thành một cái vòm lớn, che khuất mặt trời. Bỗng nhiên, từ ngoài nắng chui vào bóng mát, người ngồi trong xe cảm thấy ớn lạnh.
Khu đất nằm trong một cánh rừng nhiều sồi.  Những cổ thụ, sum suê cành lá.  Tháng năm dương lịch, qua rồi những cơn lạnh cuối mùa, cây cỏ thịnh phóng.  Ngôi nhà vĩ đại, xây toàn gạch màu hung.  Cửa lớn, cửa nhỏ chi chít.  Đứng ngoài, nhìn lên những ống máng cao, phải ngửa đầu, mắt chói ánh sáng lấp lánh qua đám lá sồi.  Ngôi nhà có dáng dấp một lâu đài trung cổ!  Chỉ không có cái cổng sắt lởm chởm mũi nhọn và chiếc cầu treo…
Bấm chuông, chờ thật lâu, cửa chính nặng nề, chạm trổ ky khu, hé mở.  Một người đàn bà Á đông, lớn tuổi, mặc đồ bộ lụa trắng, mặt đầy, quai hàm bạnh, mời khách vào.  Tiền sảnh im lìm, mát lạnh.  Thảm len trải dài từ cửa chính vào.  Trong là một không gian mênh mông.  Hai bộ ghế dài khổng lồ, bọc da trắng, nằm im lìm dưới chùm đèn nặng trĩu lóng lánh pha lê.  Cuối phòng, trên chiếc sô-pha đen, một bà cụ ngồi, được người đàn bà lớn tuổi giới thiệu là mẫu thân.
Bà cụ tóc bạc trắng, tém lại hai bên màng tang.  Bà cụ ngồi bất động dưới một chùm đèn khác, toòng ten những mảnh nhọn pha lê đen, xoay qua xoay lại như bánh xe tra tấn trung cổ.
Người đàn bà lớn tuổi mang dép bông trong nhà, lướt đi rồi quay lại, không một âm vang.  Bà bưng ra một dĩa xoài chín, vàng nẫu, cùng những nĩa bạc, nhọn hoắt, mời khách.  Khách không ăn, nhìn ra ngoài.  Cánh tường hai bên dát toàn mặt kính trong, trông ra những cây tùng cao vút, thẳng tắp.  Thẳng như thế ngồi của bà cụ già.  Người đàn bà nói:  “Mẹ tôi hết nghe rồi, nhưng chi cũng biết.  Chỉ hai năm nữa, mẹ tôi được 100 đó”ù   Khách nghĩ: “Một thế kỷ đời người!”  Bà cụ 98 tuổi ngồi im, thấy mà không nghe, không nói.
Tháng năm, hết sưởi. Lò củi không có lửa, mặc dù trong nhà se lạnh.  Căn phòng lớn, trần cao mênh mông, ánh sáng không lọt vào thẳng nên  tất cả ủ đều một màu xanh lá cây nhợt nhạt, âm u.
Bỗng nhiên, một luồng khói mỏng chui ra từ chân lò củi, quằn quại chui ra như một con rắn trắng.  Luồng khói lớn dần, dày dần, toả dần lên, toả dần lên, quấn lấy bà cụ và ngưòi đàn bà lớn tuổi.  Đám khói bốc cao hơn, che khuất cả những chùm đèn gắn mảnh pha lê và hai bức tường dát gương.  Chỉ một chốc sau, tất cả nhạt nhoà, khói trắng lan tràn ngôi nhà.

***
Từ ghế sau, trong xe, khách nhìn lui, không thấy ngôi nhà nữa.  Chỉ thấy khói trắng ùn lên, toả ra khắp cánh rừng sồi.  Đến xa lộ, khách còn ngoái đầu nhìn lui.  Cả một vùng xa trắng xoá, như có cháy rừng…

Gửi MN, M, và PTL

VÕ ĐÌNH
(Florida)

 

Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com