arrow
Trang Nhà arrow Giao Điểm arrow 43- THƠ CHỮ HÁN CỦA NGUYỄN DU - Thảo Nguyên
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
43- THƠ CHỮ HÁN CỦA NGUYỄN DU - Thảo Nguyên PDF Print E-mail

Bình Chú:

Nước ta có nhiều Hòn Vọng Phu, bài này Nguyễn Du tả  Hòn Vọng Phu Tô Thị ở Lạng Sơn. Năm 1803, nhà thơ đã qua nơi đây nhân đi đón tiếp sứ Thanh.
Nước Trung Hoa cũng có nhiều hòn vọng phu. Dưới đây là một bài thơ rất nổi tiếng:
Vọng Phu Thạch của Vương Kiến (768-830?).

Vọng phu xứ               
Giang du du               
Hóa vi thạch
Bất hồi đầu              
Sơn đầu nhật nhật phong phục vũ         
Hành nhân quy lai thạch ứng ngữ.        

Nơi ngóng chồng
Sông rưng rưng
Hoá làm đá
Chẳng quay đầu
Đầu núi ngày ngày mưa rồi gió
Khi người về, đá nói đó.

Khi người chồng về, nhìn tảng đá sẽ thấu hiểu tấm lòng của người vợ: Cả hai người sẽ cùng đau khổ đến vô tận. Tất cả chỉ còn một chữ  “Vọng”. Những hy vọng gập lại nhau đã  hoàn toàn hết rồi.  Việc nàng thành đá nói lên tất cả những đau đớn này.

Bài Vọng Phu Thạch của Nguyễn Du là một bài thơ đầy tính chất nhân bản.      
Chỉ cần đọc câu thơ đầu, ta đã thấy tấm lòng nhân hậu, xót thương người của thi hào. Đó là ba câu hỏi liền nhau đi từ nông tới sâu, từ xa tới gần, khiến người đọc hiểu rằng:
Người đá là hình ảnh một con người rất thật, rất gần ta, ở ngay quanh ta.
Thi nhân thương xót cho thân phận đau khổ của người thiếu phụ đã thành đá. Cái đau sâu xa của nàng muôn đời không biến đổi:
Trông đợi muôn năm là thế, nhưng dù người đi có về hay không cũng đã quá muộn rồi. Có người đợi chờ, nhưng không còn người gập gỡ. Thành đá rồi, nàng không quay đầu trở lại được nữa.

Vạn kiếp sớm thôi ân ái mộng

Điều này thê thảm hơn cả khi nàng còn sống, còn trông đợi, còn hy vọng.
Nhưng tại sao nàng phải gánh chịu hết mọi khổ ải trên thế gian này, chỉ để làm tấm gương cho hậu thế? hay để nhận lấy những lời khen ngợi thơ phú hão?
Câu kết phản kháng sự bất công:
Thế mà xã hội lại thương mến trao tặng riêng nàng, thật ra là bắt buộc người đàn bà như nàng, gánh lấy tất cả sức nặng của luân thường đạo lý độc ác một mình.

THẢO NGUYÊN

 

Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com