|
TÔI ĐÃ CHẾT RỒI Tôi đã chết, song đừng mang ra bể. Vì những hãi hùng còn để trong nhau. Nước mênh mông...Kìa! Mảnh ván thân tầu, Ôm mối hận chìm sâu, xa nhân thế! Tôi đã chết với lời lời đẹp đẽ. Chẳng hẹp hòi, bạn kể lể câu thơ! Cáo phó, phân ưu...đủ mặt thân sơ, Vòng hoa tươi cũng thẫn thờ thương hại. Nơi khung cửa cứ bình thường thoải mái, Sau trước một lần chớ ái ngại tôi! "Hồng Hồng Tuyết Tuyết" dĩ vãng lâu rồi! Cám ơn giây phút tuyệt vời diễm ảo! Vô tích sự và suốt đời kiêu ngạo, Sống chết tôi thừa, giá áo túi cơm. Phúng điếu, tiễn đưa, đèn nến, hương thơm, Thời sự qua mau, lửa rơm tàn tạ! Tôi đã chết, đất trời không gì lạ. Bà con ngày tháng tất tả mưu sinh, Người dưng sớm tối mài miệt cuộc tình. Đâu dám trách, sống cho mình khó nhọc. Tôi đã chết, nằm xếp hàng ngang dọc, Cây cỏ xanh tươi, chim chóc líu lo, Ba sinh hương lửa...Ai nhi? Hẹn hò, Mai mốt đầu thai lò mò gặp lại. Nguyễn Phú Long
|