arrow
Trang Nhà arrow  Thơ arrow Thơ arrow NHỮNG VẦN THƠ CHO THÁNG TƯ - Tác giả Cỏ Thơm
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
NHỮNG VẦN THƠ CHO THÁNG TƯ - Tác giả Cỏ Thơm PDF Print E-mail

VIỆT NAM

Việt Nam dòng dõi Tiên Rồng
Dân năm mươi triệu non sông mỹ miều
Gian nan từng trải bao triều
Bốn nghìn năm lẻ cheo leo mấy lần!
Đã sinh vào trốn bụi trần,
Đua nhau gánh vác đỡ đần tựa nương
"Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng”
Đã là văn hiến Tiên Rồng
Làm cho rạng rỡ giống giòng Việt Nam.

ĐÀO NGUYÊN
(Virginia – USA)

Lòng Như Tháng Tư

Tháng Tư không nói gì
lẽ nào như thế được?
người vẫn còn chân đi
mắt nào không lệ ướt?

Tháng Tư rầm rộ bước
xe như thác lên đèo
trực thăng rời sân thượng
còn vướng người đeo theo

Người đeo theo phi cơ
thân hình treo lủng lẳng
giữa trời đen, mây mù
cặp mắt trừng, ngó thẳng

Đối diện với cái chết
người sáng suốt như ma
tiềm thức bảo nó biết:
xuống thuyền. Đi. Đi xa ...

Nước loạn chẳng dung thân
người như chim xao xác
ra đi. Chết một lần
tấm lòng, như áo bạc!

Tháng Tư không nói gì
là người đã câm hết
cho tôi xin một lời
để biết mình chưa chết

VI KHUÊ (Virginia - USA)

     THÁNG TƯ QUỐC HẬN

Bài xướng

Quốc hận ba mươi tràn máu lệ!
Giặc thù cưỡng chiếm phải lìa quê.
Bao năm viễn xứ lòng đau xót,
Nửa kiếp xa nhà, dạ tái tê.
Nhớ bạn: lao tù sầu vạn ngả!
Thương anh: cải tạo, khổ trăm bề...
Ðồng tâm nhất trí ngày Quang Phục,
Dân chủ, Tự do, đã cận kề.

Chủ nhật, 06 tháng 4, 2008
DU SƠN LÃNG TỬ

___________________________________________

Bài họa (1) 

THÁNG TƯ QUỐC HẬN

Vì Ðảng, toàn dân cam đổ lệ,
Hãi hùng, thống hận bỏ làng quê.
Xứ người nhớ nước, lòng già xót,
Ðất khách thương nhà, dạ trẻ tê.
Chôn chặt cương thường, đau vạn nẻo,
Vùi sâu đạo lý, nhục nghìn bề.
Giống nòi Hồng Lạc cần ghi nhớ,
Giặc cộng tiêu ma, ắt phải kề.

08-4-2008
TRƯỜNG GIANG
(San Jose)

_______________________________________


Bài họa (2)

THÁNG TƯ ÐEN

Mỗi tháng Tư Ðen trời đẫm lệ...
Khắp nơi phố thị đến đồng quê
Biễn Ðông sóng dữ càng hăng hái
Cải tạo còn đau những tái tê
Lại những bao vây từ bốn phía
Tham quan hà lạm khắp ba bề
Mạng người cỏ rác thôi đành chịu
Khi súng gươm kia cứ cổ kề...

HUỆ THU
(San Jose)
Tháng Tư ngày 8, 2008

CHO NGƯỜI VIẾT SỬ
Tặng những Anh Hùng Chiến Sĩ QLVNCH


Vài dòng thơ cho anh
Người chiến sĩ lừng danh
Xuất quân trăm trận thắng
Sa trường xưa tung hoành:

Bình Trị Thiên, Hạ Lào
Mùa hè nào đỏ lửa
Vùng An Lộc, Thường Đức
Ngọn Đồi Máu Quảng Nam

Vung súng gươm diệt Cộng
Leo đèo, lội đầm hoang
Băng rừng, vượt núi hiểm
Lửa đạn không kinh hoàng.

Xông pha khắp mười phương
Máu thấm đất quê hương
Hiên ngang trai thời loạn
Thân chạm trổ vết thương.

Mũ lưới sắt đội trời
Đêm mờ sao lưng đồi
Tóc xanh phai mưa gió
Gối đất màn sương rơi.

Quên mùa vàng hoa mai
Nở bên giậu nhà ai
Quên thị thành quyến rũ
Ánh đèn màu liêu trai.

Thừa tình yêu tổ quốc
Chiến hữu muôn cánh tay
Không người lo vận nước
Làm sao thời thế xoay.

Mưu nào vá được trời
Chước nào nghiêng được đất
Niềm hy vọng duy nhất
Toan cứu lấy Sài Gòn!

Trong giây phút sống còn
Làn sóng người ra biển
Anh ngược chiều dòng sông
CỐ GẮNG* trận cuối cùng.

Nhưng quân thiếu súng thưa
Đành nhìn thấy Thủ Đô
Nghẹn ngào trong thất thủ
Hàng ngũ tan bơ vơ.

Như dao đâm đón đau
Như tên xuyên rưóm máu
Tù đày hận rừng sâu
Bao năm sầu thất thế.

Đất tạm dung bây giờ
Vững bền tâm đợi chờ
Vọng về quê hương cũ
Chiêu vong hồn tháng tư...

Tuyên dương người chiến sĩ
Sao anh dũng bội tinh
Dải ngân hà lung linh
Trời thơ vang lẫm liệt.

Vinh danh người anh hùng
Trao tặng một bông hồng
Thắm màu tim làm mực
Viết trang sử cuối cùng.
 
NGUYỄN THỊ NGỌC DUNG

* CỐ GẮNG:  Châm ngôn của các lực lượng chiến đấu Dù

TRĂNG ĐÃ LÊN
 
Trăng đã lên trên đỉnh nhà tù
Luồn qua khe cửa sắt

Trải một vệt trắng ngà
Trên thân thể ta
Trong xà lim tăm tối.
 Ôi! Ánh trăng đã từng làm ta đắm đuối
Suốt những đêm dài trong tuổi đôi mươi
Suốt những tháng năm còn đầy tiếc nuối
Đã từng cùng ta ôm mộng xanh tươi.
 
Ôi! Ánh trăng nồng nàn trên da thịt em
Bừng cháy trong trái tim anh
Qua suốt những năm tháng nào
Ngọt ngào tình yêu đằm thắm
Giữa bầu trời lồng lộng trăng sao!
 
Trăng đã lên trên đỉnh nhà tù
Trăng của tháng tư năm Kỷ Mùi 79
Vẫn ngọt ngào như dòng sữa mẹ
Trên non sông còn phủ ngập tang thương
Vẫn tưới mát bao tâm hồn son trẻ
Đang âm thầm chiến đấu cho quê hương.
 
Trăng đã lên! Trăng đã lên!
 
04-1979 - BG3B - Phan Đăng Lưu

ĐOÀN VIẾT HOẠT
(Virginia, USA)

VỀ THĂM
CỐ HƯƠNG

Quá nửa đời người biệt cố hương
Bao đêm thổn thức khóc trong hồn
Đảo điên thế cuộc trời quê mẹ
Ai kẻ ra đi chẳng đoạn trường!

Bốn tám năm nao nức trở về
Ngẩn ngơ Từ Thức lạc đường quê
Cây đa cổng thượng nào đâu thấy
Thôn xóm không còn rợp bóng tre.

Chốn cũ ta tìm thuở ấu thơ
Ao bèo, ngõ trúc, mái chùa xưa...
Quẩn quanh chỉ những nhà san sát
Bến vắng đâu còn điệu hát xưa.

Hỏi thăm tin mấy kẻ thân quen
Ngơ ngác không người biết đến tên
Chao ôi! Nhân thế vô thường quá
Trở gót lòng nghe nặng nỗi niềm.

Thôi thế từ nay hết ngóng trông
Cố hương kỷ niệm ở trong lòng
Cố hương trọn kiếp còn thương mãi
Trọn kiếp ai hoài khách viễn phương.

PHẠM THỊ NHUNG
Paris

NHỚ SÀI THÀNH

Mưa nắng Sài-Gòn quyện luyến thương
Đong đầy yêu dấu mỗi con đường
Đêm mơ sống lại lòng tê tái
Ngày nhớ trông về dạ vấn vương
Kỷ niệm Thành Đô đè nặng chĩu
Tâm tư khắc khoải suốt canh trường.

 MAI-HUYỀN-NGA

ANH LÍNH CỘNG HÒA ƠI

Thuở đó tâm hồn em trắng trong
Như ánh trăng thanh trải ruộng đồng
Như lúa mạ non vờn nắng sớm
Lấp lánh sương mai rực ánh hồng

Én liệng lưng trời xanh, rất xanh
Xuân, hè hoa nắng nở long lanh
Chiếc lá vàng bay, mưa phai phái
Gió thoảng hương thu thoáng qua mành

Rồi ngày Quân Lực đến mỗi năm
Những chàng trai trẻ chốn xa xăm
Bôn ba khắp nẻo đường đất nước
Mừng đón anh về, hôi hoa đăng

Thành phố tưng bừng, nhạc trống vang
Lơ lửng Dù hoa gió mây ngàn
Hoa Rừng, hoa Biển, hoa Đồng Nội
Sắc áo màu cờ quyện giang san

Bến Hải, Cà Mau, Huế, Bình Long
Anh trai hào kiệt giống Lạc Hồng
Bụi chiến trường xa vương áo lính
Cô bé năm xưa xao xuyến lòng

Từ dạo chúng mình quen biết nhau
Anh chưa thệ ước dưới trăng sao
Chẳng đón đưa em chiều tan học
Chinh nhân ơi! Da ngựa, chiến hào

Làm sao em hờn trách được anh?
Người đi làm rạng rỡ sử xanh
Hiểm trở, giải dầu nơi chiến tuyến
Chỉ mong đất nước sớm an lành
Ba mươi tháng Tư, giặc tràn vào!
Đày anh rừng thẳm, biển, núi cao
Bao năm vật vã trong tù ngục
Thể xác héo mòn! Dạ chẳng nao

Cờ vàng trong nắng phấp phới bay
Chiến sĩ tấm lòng khó chuyển lay
Dù nay sức yếu, thân chùm gởi
Quyết tâm đào luyện những người trai

Bản Giốc, Hoàng Sa, đến Trường Sa
Việt Cộng dâng hiến cho Trung Hoa
Tội đồ thiên cổ! Ai bán nước?
Xao xác hồn em! Mắt lệ nhòa

Năm Châu đoàn kết các thanh niên
Trai Việt Nam ơi, khắp mọi miền
Tị nạn Cộng thù, hay du học
Cùng đưa đất nước khỏi xích xiềng

Hải ngoại mọi người xiết chặt tay
Trẻ già chung sức dựng tương lai
Cộng Sản tan tành trên cố quốc
Hãy vững lòng tinh, có một ngày

Đường phố hôm nay rộn nói cười
Mừng Ngày Quân Lực, nắng hồng tươi
Anh lính Cộng Hòa muôn năm đó
Sống mãi trong tim của mọi người

DƯ THỊ DIỄM BUỒN
(California)

NHỮNG BÀI THƠ
VIẾT TỪ TẦNG ĐỊA NGỤC

1. KHAI TỪ

Triệu nỗi căm hờn khi nước mất.
Muôn lời đồ thán lúc nhà tan.
Núi, sông một dải ba ngàn dặm.
Đã lọt vào tay lũ bạo tàn!

Sàigòn 30 tháng 4-1975

2. CỜ HỒNG

Nghe tin quân Giải Phóng,
đã vào thành phố rồi,
là tất cả mọi người,
lên chiếc xe vận tải
tìm đường ra bờ sông.
Dọc hai bên hè phố,
thấp thoáng bóng cờ hồng.

Đầu đường quân Giải Phóng
đang chặn xe, xét nhà.
Phải là người Kách Mạng (1)
Mới được phép đi qua.
Muốn là người Kách Mạng,
phải có lá cờ hồng,
treo trong Ngày Giải Phóng.
Mừng Đảng đại thành công.

Cô em dâu lanh trí,
ôm con thơ vào lòng,
tụt nhanh khỏi đôi mông,
chiếc quần lót màu đỏ.

Thương cho con cháu nhỏ,
ôm cổ mẹ nức nở:
“Tại sao mà mẹ nỡ
bắt con phải cởi chuồng?”

Lá cờ đẹp phi thường!
Lá cờ hồng diễm lệ!
Có hình tam giác cân.
Thêu đủ hoa, lá, cành.
Viền đăng ten cẩn thận!

Lá cờ hồng diễm lệ.
đang tung bay ngạo nghễ,
trên cần ăng ten xe.
Thế là thành Kách Mạng!
Lại trực chỉ bờ sông.

Trong những lá cờ hồng,
tung bay Ngày Giải Phóng,
mừng Đảng đại thành công,
có lá cờ diễm lệ,
của con cháu gái tôi!

Sàigòn 30 tháng 4, 1975

TẠ QUANG TRUNG

Chú thích:
(1) Chữ của Hồ Chí Minh — Con Đường Kách Mạng

NƯỚC VIỆT NAM TA

Nam-Quan đến mũi Cà-Mâu,
Hình cong chữ S hai đầu rộng ra.
Việt-Nam tên gọi nước ta,
Da vàng, quả cảm, hiền hoà, dễ ưa.

Đồng-Đăng có phố Kỳ-Lừa,
Có nàng Tô-Thị, có chùa Tam-Thanh.
Ai lên xứ Lạng cùng Anh,
Bõ công Cha Mẹ sinh thành Em Anh.

Nước trong nguồn suối Phi-Khanh,(1)
Cha khuyên, Nguyễn-Trãi nguyện thành nước thiêng.
Nước lành thơm mát chiền-chiền,
Trời ban: dân Việt, nước riêng hùng cường.

Núi Đầu-Quỉ cản nhiễu nhương,
Treo đầu xâm lược Bắc Phương tham tàn.
Thiên nhiên thắng cảnh Giốc-Bàn,
Thác cao sầm sập nước đàn âm thinh.

Nước Nam dân Việt thái bình,
Thiên thư đã định, ân tình thiện lương,
Kẻ nào bất chánh kỷ cương,
Trời tru, Đất diệt, thịt xương tan tành.

Địa ranh Quốc Tế rõ rành,(2)
Bản đồ Thư viện, tranh giành sao nên ?
Thế mà Việt cộng độc quyền,
Cắt dâng hải thổ cho bên Cộng tầu!

Nghịch thù hai nước đối đầu,
Xâm lăng, chống đối, nát nhầu lân bang !
Ba phen chiến thắng vẻ vang,(3)
Anh hùng, hào kiệt, rõ ràng Việt-Nam.

Lén dân Cộng sản ký nhàm,
Không cho dân biết việc làm ám đen ?
Nhục danh quốc thể đê hèn,(4)
Toàn dân nổi dậy đòi quyền công minh.

Chủ quyền đất nước Việt mình,
Tổ Tiên gây dựng công trình đã lâu.
Dù cho tấc đất, cây cầu,
Ngọn rau, con cá, không đâu thiếu, thừa.

Đưa ra Quốc-Tế trình thưa,
Để Toà phân xử, khỏi lừa bịp ai ?(5)
Không còn tranh chấp tương lai,
Không còn thù nghịch : hòa hài nhân sinh
Khí thiêng sông núi: văn-tinh,
Hào, Hùng, vẫn sẵn Thần-Linh ứng-phò.

GIA TRẠNG LÊ NGỌC QUỲNH
(Paris)

Chú thích:

(1) Ông Nguyễn Phi Khanh là cha của Nguyễn Trãi, bị quân giặc bắt đưa về Tàu. Ông Nguyễn Trãi khóc đi theo Cha. Cha khuyên trở lại tìm cách phục thù. Ông Nguyễn Trãi ngửa mặt lên Trời thệ nguyện, giậm chân mạnh, nước dưới đất tự nhiên vọt lên cao. Ông Nguyễn Trãi liền uống thấy mát ngon, bèn hứng dâng Cha.
(2) Hiệp-Ước Thiên-Tân ngày 09.6.1885 giữa Pháp và Thanh Triều công nhận quyền Bảo-hộ của Pháp ở Việt Nam : H-Ư 29.3.1887 Pháp + Thanh Triều ấn định ranh giới lãnh thổ giữa hai nước, và H-Ư 26.6.1887 phân định Vịnh Bắc-Bộ theo kinh tuyến Greenwich, có tên là đường Brévié.
(3) Ba cuộc chiến thắng vẻ vang:
   (a) Chiến thắng Bạch-Đằng vào thế kỷ 13, do Đức Đại-Vương TRẦN HƯNG ĐẠO chỉ huy đã đánh bại quân Mông-Cổ, dưới triều nhà Nguyên, một quân đội chưa bao giờ chịu bại trận.
   (b) Chiến thắng Lam-Sơn vào thế kỷ 15, đã đánh bại quân Minh sao 10 năm kháng chiến do nhà anh hùng áo vải LÊ LỢI lãnh đạo, với vị quân sư lừng danh, một văn sĩ nổi tiếng, Ông NGUYỄN TRÃI mà bài hịch "Bình Ngô Đại Cáo" đang còn phảng phất những lời hiệu triệu thành công chống kẻ thù.
   (c) Chiến thắng vào thế kỷ 18, do QUANG TRUNG Hoàng Đế lãnh đạo đánh đuổi quân Mãn-Thanh của triều nhà Thanh xâm lăng.
(4) Hiệp-Ước Bán Nước ngày 30.12.1999 giữa Việt cộng Nguyễn Mạnh Cầm và Trung cộng Đường Gia-Triển, phân định lãnh thổ ; và Hiệp-Định ngày 25.12.2000 phân định lãnh hải Vịnh Bắc-Bộ.
(5) Tòa Án Quốc Tế, với bản đồ có lưu trữ tại Thư Viện Pháp quốc và Mỹ quốc.

      TÂM SỰ NGƯỜI VỀ

Tôi về như một hồn ma dậy
Nhìn ngắm giang sơn lắm đổi dời
Chân bước mà lòng nghe quạnh vắng
Tưởng chừng cách biệt mấy trùng khơi.

Âm vang ngày cũ còn vương lại
Thức trắng đêm say với cõi người
Như thể hờn oan chưa rửa sạch
Mập mờ đen trắng, những trò chơi.

Tôi về man mác nhớ khôn nguôi
Gặp lại em, em luống tuổi rồi
Phố cũ tên đường xem lạ hoắc
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn giữa giòng trôi.

Thương đám bạn bè đi mấy ngả
Đứa còng lưng đạp cuốc xe lôi
Đứa tan sự nghiệp về trong xóm
Nhắp chén đời say, giả dạng cười.

Tôi về như thể người trong mộng
Đi giữa quê hương, lạc mất đời
Mang vác nghĩa tình chưa trả hết
Xin người tha thứ bớt giùm tôi.

ĐĂNG NGUYÊN
Maryland, 1-2007

    LƯU LẠC

     Ba  mươi  năm lưu lạc
     Quê cũ đã mù tăm!
     Chim bay về biển Bắc
     Thăm thẳm mộng cành Nam
     Ngoài song chiều đã tắt,
     Hoài niệm xanh đã vàng,
     Soi gương,người lạ mặt
     Ngó sững ta bàng hoàng.
     Tóc xưa giờ điểm bạc,
     Nỗi xót tình ly tan.
     Đêm dài,thân lữ khách
     Quán trọ sầu mênh mang.

     Ba mươi năm lưu lạc
     Đất mẹ cách trùng khơi.
     Đầy trời bông tuyết trắng
     Lòng riêng những ngậm ngùi.
     Từng mùa Thu lá chết,
     Bày ve khan giọng đời
     Chim bằng đôi cánh mỏi
     Biển động sầu khôn nguôi!
     Đành thôi tình lận đận
     Thao thức mộng canh trường
     Người xưa xa vạn dặm
     Có xót lòng tha hương?
                     
      Hoàng Song Liêm

Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com