arrow
Trang Nhà arrow Nhạc arrow CÕI BUỒN - Nhạc & lời: Anh Bằng
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
CÕI BUỒN - Nhạc & lời: Anh Bằng PDF Print E-mail

Bây giờ là giữa tháng 11 ở Richmond, Virginia, đã gần cuối Thu, nhiều người đang sửa soạn mừng Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) và có bạn đã gởi nhạc Giáng Sinh cho tôi để chuẩn bị làm chương trình nhạc mùa Đông!

Cách đây mấy ngày, tôi nhận được một phóng ảnh, trong đó Elvis Phương hát bản nhạc "Cõi Buồn" của Nhạc Sĩ Anh Bằng, mở đầu bằng những lời tha thiết, ray rứt nhớ thương Sài Gòn: "Mùa Thu nơi đây, buồn hơn mùa Thu Sài Gòn nhiều. Nhìn Thu lá bay, không thiết tha giống Sài Gòn nhiều. Biết không em, biết không em, mùa Thu nơi đây rất buồn, rất buồn! ..."

Nhân dịp này, tôi xem lại một số hình ảnh về "Sài Gòn ngày tháng cũ", gợi nhớ những kỷ niệm thời còn trẻ, hằng ngày đến mái trường thân yêu Petrus Ký ở đại lộ Cộng Hòa, bên cạnh Đại Học Khoa Học, trước mặt là Tổng Nha Cảnh Sát - không thể quên những biểu tình xuống đường và hơi lựu đạn cay! Nhớ những ngày lang thang dạo phố Lê Lợi, ghé nhà sách Khai Trí, miên man xem bản nhạc, sách nhạc ở những quán sách ven lề. Nhớ những hàng quán cà phê như Pole Nord, Brodard, Lê Lợi ... nước mía Viễn Đông, bún chả ở ngõ hẻm cạnh rạp Casino; các rạp xi-nê như Lê Lợi, Casino, Eden, Rex ... nhà hàng vũ trường Quốc Tế, Maxim... Nhớ những ngày nóng bức, buổi chiều ra hưởng chút gió mát ở "bờ sông", ngắm những chiến hạm và mơ mộng "viễn du". Nhớ những chiều dạo chơi dọc con đường Nguyễn Huệ có những kiosks nhỏ dễ thương! Nhớ bùng binh lúc nào cũng đông xe cộ ở chợ Bến Thành, những con đường Lê Thánh Tôn, Nguyễn Du với "hàng cây cao bóng mát". Nhớ tượng Phù Đổng Thiên Vương ở ngã sáu Sài Gòn với các quán bò viên, bánh cuốn, chè, Phở 79 gần nhà. Cũng không sao quên được những khuya Noel cùng bạn bè và "người Sài Gòn" lũ lượt đến dự Lễ ở Nhà Thờ Đức Bà, tha hồ hưởng chút "đêm yên bình" không có giới nghiêm hôm ấy!

Cảm ơn Nhạc Sĩ Anh Bằng đã sáng tác một bản nhạc thật cảm động, có lẽ cùng thời điểm với những bản nhạc nhớ thương Sài Gòn của các nhạc sĩ hải ngoại. Mời quý vị nghe "Cõi Buồn" do Elvis Phương và Hương Lan trình bày. Tôi cũng kèm theo trang nhạc này một số hình ảnh về Sài Gòn trước 1975, sưu tầm từ internet, và bài viết của nhà văn Phong Vũ.

Phan Anh Dũng (Richmond, Virginia - USA / 17 tháng 11, 2010)

                                                  *** Thu quạnh hiu - Ảnh: PAD ***

                                   Tiếng hát Hương Lan:       mp3     youtube      

                                Tiếng hát Elvis Phương:       mp3    youtube

                                                   *** Thu cô liêu - Ảnh: PAD ***

 

Cõi Buồn - Anh Bằng

Mùa Thu nơi đây
Buồn hơn mùa Thu Sài Gòn nhiều
Nhìn Thu lá bay
Không thiết tha giống Sài Gòn nhiều
Biết không em, biết không em
Mùa Thu nơi đây rất buồn, rất buồn!

Trời mưa nơi đây
Buồn hơn trời mưa Sài Gòn nhiều
Giọt mưa hắt hiu
Như nhắc ta nhớ Sài Gòn nhiều
Biết không em, biết không em
Tuổi xanh cô đơn rất buồn, rất buồn!

Hoàng hôn nơi đây
Nhạt hơn hoàng hôn Sài Gòn nhiều
Chiều ra biển khơi
Ta thấy thương tiếc Sài Gòn nhiều
Biết không em, biết không em
Thời gian không gian rất buồn, rất buồn!

Màu trăng nơi đây
Đục hơn màu trăng Sài Gòn nhiều
Trời đêm lắm sao
Nhưng khác sao sáng Sài Gòn nhiều
Biết không em, biết không em
Ở đây trăng sao rất buồn, rất buồn!

Ta muốn kéo mặt trời lặn đàng Đông mọc đàng Tây
Ta muốn giam thời gian trong khám tù đày
Để không mất nhau, để mãi mãi không mất nhau
Không mất nhau trên đời này
Dù là chỉ một phút giây.

Người đi tha hương
Buồn hơn người nơi Sài Gòn nhiều
Từ phương rất xa
Ta vẫn luôn nhắc Sài Gòn nhiều
Biết không em, biết không em 
Ở đây coi như cõi buồn, cõi buồn!

   

   

                       

                      

   

     

                    

       

                               

                                        

                                    

                               CÕI BUỒN NÀO HƠN ? - Phong Vũ

Thu:

Mùa thu nơi đây buồn thật. Mùa của vàng lá, mùa của lá rụng khắp nơi. Cứ khoảng tháng mười trở đi, tôi lại thích lái xe chạy dọc theo con đường Canoga - khoảng từ Victory đến Burbank Blvd. nơi thung lũng tôi định cư từ mấy mươi năm nay - để thấy vàng thu rợp bóng hai bên vệ đường. Lá đâu mà nhiều thế? Hay những lúc khác lá xanh lẫn trời thiên thanh, nên mình không chú ý! Nay bạt ngàn lá vàng rắc đầy lối, che mất các thảm cỏ xanh – chỉ còn một màu vàng, lẫn những chấm phá nâu trầm, bởi những chiếc vội vã lìa cành từ đầu thu.

Nhạc sĩ Anh Bằng nói như thế. Mùa thu xứ người buồn hơn thu Sài Gòn. Có lẽ tại Sài Gòn ít có cảnh lá vàng chen lối, và cũng không có bầu trời màu xám se lòng. Miền Nam ta chỉ có hai mùa - hết mưa rồi chợt nắng. Xuân hạ thu đông chỉ trang điểm trong sách vở, thi ca.

Nhưng mùa thu nơi đây buồn hơn thu Sài Gòn trước kia; là lúc Sài Gòn còn nguyên vẹn tuổi tên. Một Sài Gòn ngập tràn trong ký ức của bao người, lưu lạc chân trời góc biển khắp năm châu. Một Sài Gòn mà từng con đường góc phố đều mang đầy dấu vết kỷ niệm của nơi, sống, yêu, hy vọng, hạnh phúc, hoan lạc, khổ đau...

Anh Bằng nhớ về Sài Gòn, như nhớ một người yêu nồng ấm một thời nay bỏ lại sau lưng. Người nhạc sĩ sống nơi xứ người, mỗi độ thu về nỗi hoài cảm lại theo gió heo may len vào lòng, thổi bừng lên nỗi nhớ quê luôn âm ỉ bên dưới lớp tro thời gian... Anh nhìn trời, nhìn đất, nhìn người xuôi ngược, nhìn xe cộ vội vã trên đường, nhìn cây lá đang theo nhau thay xiêm đổi áo, và trong bao cảnh rộn ràng đó, người nghệ sĩ tha phương lại thấy buồn, buồn hơn.

Mưa:

Không như hai mùa mưa nắng của quê hương, California chỉ mưa khi có bão tố từ ngoài bể đem vào. Nơi đây không có cảnh - chợt mưa rồi chợt nắng. Trời sẽ vần vũ mây đen trùng trùng đôi ngày, trước khi nàng mưa tới, kéo lết thết chiếc áo choàng đẫm nước phủ trùm lên vạn vật. Mưa sẽ rền rĩ, than thở cả tuần, trước khi tấm màn mây đen lại được kéo lên, chàng nắng hân hoan chen vào, rọi ấm những cây lá còn run rẩy vì lạnh lẽo.

Nơi đây không có cảnh mặc áo mưa, lái xe gắn máy co ro trên đường phố. Không có cái mưa gần gũi, làm nên bao cuộc tình duyên của Sài Gòn ngày trước. Hai người không hẹn, cùng dừng xe đứng trú mưa bên một hiên nhà ai. Trong cái trống vắng của đường phố, hai người ngượng ngập chào hỏi làm quen, rồi trò chuyện... Mưa bên ngoài đã tạnh, mà hai người bạn mới vẫn chưa hay!

Hay giọt mưa lạnh, cà phê nóng, đôi kẻ sẽ dìu nhau vào một quán cà phê nào đó chờ mưa tạnh. Trong tiếng mưa rì rào bên ngoài, hai kẻ yêu nhau ngồi im lặng nghe những khúc tình ca đắm đuối, như nói hộ tiếng của đôi tim...

Mưa bão nơi xứ này, gây nơi lòng người lữ thứ bao tơi bời trong cơn giông nỗi nhớ. Mưa nơi đây ủ kín mọi thứ. Cảnh vật lạnh lùng, xe cộ kín cửa chạy ào ạt trên đường. Ai cũng hối hả đến sở, hay trở về nhà. Trong một góc vắng nào đó, người nghệ sĩ ngồi cô đơn.

Anh Bằng nhớ về mưa Sài Gòn, nhớ về những cơn mưa kỷ niệm của thời trai trẻ, những cơn mưa của hẹn hò, của tình tự, và chia tay của chiến tranh...

Không biết Anh Bằng có không, chứ riêng tôi luôn nhớ đến những đêm mưa chạy xe trên đường Tự Do (Catina) đến nhà thờ Đức Bà. Trong ánh sáng vàng của các ngọn đèn đường, từng cặp tình nhân trú mưa bên hiên thánh đường. Họ thì thầm những gì với nhau, nào ai biết? Nhưng chắc hẳn bao lời thề hẹn của họ sẽ được Thượng đế nhiệm mầu minh chứng.

Hoàng Hôn:

Sài Gòn không có biển để ta có thể thấy mặt trời chìm dần vào sóng nước. Nhưng Sài Gòn cũng có con sông lớn để người dân thành phố mỗi chiều thấy hoàng hôn rừng rực đỏ trên sông.

Tôi nhớ những lần tàu về, neo bến Hàng Hà và nhân viên đã phần lớn lên bờ ghé thăm nhà, để lại con tàu trống vắng buồn thiu. Chiều đến trong phiên trực, tôi ra sau lái ngồi nhìn hoàng hôn tím thẫm trên thượng nguồn. Sóng lăng tăn trên sông khi có những cơn gió lùa về từ những cánh đồng bạt ngàn bên kia Thủ Thiêm, xô đẩy những đốm than vàng rực đang xì xèo trên nước; được rắc xuống từ những dãy mây hừng hực màu chiều. Trời chuyển mùa tím than, rồi tối hẳn.

Thành phố lên đèn, dòng xe cộ theo nhau uốn khúc. Tôi ngồi một mình nghĩ ngợi miên man, thèm một phin cà phê đen trong Hầm Gió, nhìn sang cô bạn gái đang cười vu vơ, lộ hàm răng em trắng rực trong ánh đèn "black light". Các tấm "posters" trên tường hình như đang lung linh, cử động theo tiếng nhạc mờ ảo!

Sài Gòn có cuộc sống hừng hực về đêm. Người ta chở nhau đi ăn, đi nghe nhạc, khiêu vũ. Sài Gòn cũng có những kẻ lạc loài sống trên hè phố, với chiếc đàn hát sờn mòn, và các gánh hàng rong... Tất cả mọi thứ ấy biến Sài Gòn ngày trước thành một nơi chốn khó quên. Một thứ kỷ niệm đậm đặc, hoá thạch trong dòng trôi thời gian.

Buổi tối nơi đây khác hẳn. Mọi cửa tiệm đều đóng cửa lúc 6 giờ chiều. Đường phố không còn rộn rịp nữa. Ai ai cũng quay về với gia đình sau một ngày tất bật nơi công sở. Đường phố vắng ngắt dưới những những hàng đèn sáng choang, lạnh lùng. Phần lớn sinh hoạt đều lùi lại sau các khung cửa đóng kín, cẩn thận.

Trách sao Anh Bằng không nhớ về Sài Gòn như thế. Anh nhớ từng con đường, góc phố ngày xưa. Ngày anh còn bạn hữu cận kề. Ngày nhóm Lê Minh Bằng là một hiện tượng của âm nhạc miền Nam. Những tối, những chiều, các người lính nơi tiền đồn đang lắng nghe các bài hát quen thuộc của nhóm này.

Ba người bạn tâm giao, quen nhau trong quân ngũ, rồi cùng hoạt động văn nghệ, ký tên chung trên các bản nhạc sáng tác - Lê Dinh - Minh Kỳ - Anh Bằng. Những đêm họ cùng thức suốt đêm tại nhà in Tương Lai, trên đường Trần Hưng Đạo để chờ in cho kịp các bản nhạc vừa tái bản.

Nhóm Lê Minh Bằng thành lập năm 1966. Họ làm cố vấn cho ông Nguyễn Tất Oanh, giám đốc hãng đĩa hát Asia - Sóng Nhạc ở số 37 đường Phạm Ngũ Lão, Saigon. Nhóm chọn bài để thu thanh và xuất bản, cũng như phụ trách phần phụ diễn ca nhạc cho chương trình tuyển lựa ca sĩ hàng tuần ở rạp Quốc Thanh do Đài phát thanh Sài Gòn tổ chức.

Nhóm còn mở lớp nhạc có tên là lớp nhạc Lê Minh Bằng, kéo dài từ 1966 đến 1975, tại địa chỉ 102/8, đường Hai Bà Trưng, Tân Định. Ngoài ra nhóm còn lấy thêm các bút hiệu khác như: Mạc Phong Linh, Mai Thiết Lĩnh, Mai Bích Dung, Vũ Chương, Dạ Cầm, Dạ Ly Vũ, Tây Phố, Trúc Ly, Tôn Nữ Thụy Khương...

Đông-Tây:

Trong giây phút mà bao nỗi mất mát, nhớ thương đang dày xé lòng người nghệ sĩ. Anh Bằng chợt có những ý muốn mãnh liệt. Anh muốn như một phù thủy có phép thuật làm ngưng đọng thời gian. Anh muốn như một siêu nhân, làm thay đổi hướng quay của trái đất - từ đông sang tây - thay vì từ tây sang đông. Để thời gian sẽ đi ngược lại, và trở về khởi điểm của nó. Nơi đây, anh sẽ sống lại những ngày tháng yêu dấu cũ.

Ngày ấy, Sài Gòn còn là Sài Gòn của mọi người miền Nam. Thành phố này còn là đất hứa của nhóm ba nhạc sĩ Lê Minh Bằng. Còn là thời của những bản nhạc trữ tình, quen thuộc mà ai cũng đều nhớ thuộc đôi câu, vài hàng.

Nhưng thời gian vẫn là chuỗi ánh sáng lao đi biền biệt từ thuở khai thiên lập địa. Trong khi tiềm thức ngưng đọng, lắng chìm trong góc khuất của tâm hồn. Nhưng chỉ một chớp loé nào đó của ngoại cảnh, cũng khiến lớp phù sa thời gian này bùng lên, và len vào mọi ngõ ngách của trí nhớ để quay quắt lòng người.

Trăng:

Với tôi thì trăng nơi đây mờ hơn trăng Sài Gòn; thay vì đục như Anh Bằng nói. Trăng Sài Gòn tỏ hơn vì nơi đó còn có những khoảng trống không cao ốc chọc trời che khuất. Và không khí trong lành vì ít bụi khói xa lộ cao tốc.

Theo tôi có lẽ Anh Bằng muốn nói ánh trăng đục để diễn tả cái tâm tình của anh lúc đó. Trăng viễn xứ đục hơn trăng quê hương vì trăng buồn và cô đơn. Trăng nơi đây không có ai làm thơ ca tụng. Trăng nơi đây không treo lồng bóng nước. Trăng nơi đây hờ hững không kẻ tri kỷ ngắm nhìn. Và trăng nơi cũng không được véo von, trách hờ, như câu ca dao: em múc ánh trăng vàng mà đổ đi.

Từ lúc qua đây, tôi không còn có dịp ngắm lại dãy ngân hà rừng rực sao trên trời như khi xưa nữa. Trong ký ức tôi, cảnh tượng ấy như một nhiệm mầu, bao la của tạo hóa. Nơi hải ngoại này, muốn ngắm sao, ta phải ra tận những vùng xa thành phố. Nơi không ánh sáng đèn. Nơi ấy ta mới thấy sao trên bầu trời chi chít, hằng hà sa số. Và nếu là vào một đêm tháng tám, may ra ta có thể thấy được dãy ngân hà, rực rỡ và lao xao như muôn triệu hạt kim cương, đang nằm vắt ngang vũ trụ đen nhung.

Tôi cũng ao ước được thấy lại vầng trăng rằm đang dần mọc từ trên các rặng tre trong thôn quê. Ánh trăng sáng dìu dịu màu sữa, soi rõ những con đường quanh co trong thôn xóm. Trên dòng sông nhỏ, nàng trăng long lanh rọi muôn ngàn ánh bạc xuống nước. Tôi mơ một lần được về ngồi thuyền trên sông những đêm thơ mộng như thế.

Nhạc sĩ Anh Bằng mơ một vầng trăng cũ của Sài Gòn. Vầng trăng vẫn còn đẹp và tinh khiết. Một vầng trăng treo cao trên thành phố cũ. Nơi có tình bạn, tình người, và những ngày tháng đẹp đẽ mà nhóm Lê Minh Bằng vẫn còn gần gũi bên nhau. Nơi mà giông tố chưa đến, nơi mà tình người chưa phai, chưa đầy dẫy bội bạc. Nơi dòng nhạc Lê Minh Bằng còn tuôn chảy, lai láng trong lòng dân tộc...

Bây giờ nơi nầy, Anh Bằng ngồi trên con thuyền viễn xứ, trôi thơ thẩn một mình. Lê Dinh thì mãi nơi xứ tuyết Canada xa xôi, lạnh lẽo. Còn Minh Kỳ, đã gửi thân cát bụi, vĩnh viễn ở lại với Sài Gòn muôn thuở.

Ôi cõi buồn nào hơn...

Hạ 2008

Phong Vũ

                          


Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com