arrow
Trang Nhà arrow Nhạc arrow KHÚC HÁT LY HƯƠNG - Nhạc & lời: Thanh Trang
Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
Trang Nhà
Chủ Trương
Văn
Thơ
Nhạc
Hội Họa - Nhiếp Ảnh
Biên Khảo
Giao Điểm
- - - - - - -
Tác Giả
Tủ Sách
- - - - - - -
Sinh Hoạt
- - - - - - -
Liên Kết
- - - - - - -
Tìm Kiếm
Liên Lạc
Syndicate
Bài Mới Đăng
Đang Xem
We have 81 guests online
KHÚC HÁT LY HƯƠNG - Nhạc & lời: Thanh Trang PDF Print E-mail

               Đôi giòng về bài “Khúc hát ly hương”

Thời giữa thập niên 40 có bài "Khúc nhạc ly hương" của Lâm Tuyền, mà theo tôi là một tuyệt tác về mặt giai điệu. Nội dung bài "Khúc nhạc ly hương" mang tính lãng mạn đặc trưng của thi, văn, ca khúc thời đó. Nội dung bài hát: Chiều đến, người nghệ sĩ ngồi trông ra khơi (cũng khó biết đích xác là cảm tác xuất phát từ một cảnh biển khơi có thực hay không nữa), thả cho hồn mình phiêu du:"Chiều chiều ngùi trông xa khơi mờ sóng, từng đàn chim bay trong ánh hoàng hôn.." Thế rồi thì người nghệ sĩ cũng thả hồn mình trên một chiếc thuyền ra khơi, sẵn sàng chịu trận với phong ba bão táp: "Giọng cười the thé với sóng gào. Đời ta như cánh gió theo tàu đi muôn phương ...". Đến bến bờ nào đấy thì không cần biết, mà có ghé bến nào đấy rồi có "Visa" trong tay hay không thì cũng không cần bíết ("văn nghệ" mà!)... Chỉ biết là:" Rồi một hoàng hôn ta sẽ hồi hương.. Trở về quê xưa thêm bao tình thương...Bao con buồm xưa đến đón cố nhân.." Và tất nhiên phải có: "Với bóng thân yêu ngàn đời chờ mong..Mây trời bao la.." Thế nhưng thi ca lãng mạn mà "có hậu" như vậy thì làm sao mà lãng mạn cho được? Bởi thế mà câu kết vẫn là, (cho dù có "bóng thân yêu ngàn đời chờ mong" đang chờ đón trên bến): "..Yêu đương say đắm mà chi? Xa xôi quen thú biệt ly.. Sầu nhớ đau thương mà đi!"... Vẫn cứ thế mà tiếp tục ra đi đến một bến bờ vô định nào đấy! Cũng kiểu như trong Chuyển Bến, một ca khúc lãng mạn thuộc hàng tuyệt tác khác của Đoàn Chuẩn và Từ Linh về mặt giai điệu: "Thuyền anh mai ra đi rời bến..Mình anh lênh đênh nơi trời sóng..Tìm hướng cho lòng dạt bến mơ ..Chiều nay xa cách rồi ..bến xưa!"
Thời đó mà người yêu ca hát, kể cả người viết mấy dòng này, lúc đó còn bé tí, nghe những ca khúc như vậy thì cảm nhận một cách rất tự nhiên, chả có thắc mắc gì hết! Vả lại thi ca mà đem ra phân tích thì, theo thiển ý, là chuyện vô bổ! Cái "hồn" nơi một bài thơ hay một điệu nhạc, vốn dĩ đã là chuyện trừu tượng thì còn đem cái "lý" vào đấy làm gì cho thêm rối việc ra?
 
Gần bốn mươi năm sau lần đầu tiên trong đời tôi nghe "Khúc nhạc ly hương" của Lâm Tuyền, bài hát mà tôi mãi vẫn còn yêu thích, thì một ngày không mấy đẹp giời nọ hồi cuối thập niên 70, tôi tự thấy mình leo lên một con tàu bé không bằng bàn tay nếu nhìn từ xa trên sóng nước, chuẩn bị một chuyến ly hương không còn theo kiểu mộng mơ nữa mà là như một cơn ác mộng!
Cơn ác mộng đó, sau biến cố tháng Tư năm 1975 trên dải đất miền Nam thuộc chế độ Việt Nam Cộng Hòa thì không dưới hai triệu con người không phải từ bỏ đất nước mà là từ bỏ một chế độ dã man tàn bạo nhất trong lịch sử nước Nam, đã từng nếm mùi gian truân, khổ ải cả về tinh thần lẫn thân xác.

Nội dung bài "Khúc hát ly hương" nói lên nỗi niềm đó!
 
Thanh Trang
Nam Cali., tháng Tư, 2012

      Bấm vào tên người trình bày để nghe: KHÚC HÁT LY HƯƠNG - Nhạc & lời: Thanh Trang

   >> Tiếng hát: Tâm Hảo (Richmond, Virginia USA)    >> Hòa tấu: Thanh Trang (Covina, California USA)

                                                          >> Youtube

                      

Khúc hát ly hương

Xa đồng lúa quê hương
Xa bến sông gợn sóng
Nguời ra đi viễn phương
Theo nhau tìm đất sống

Bao nguời đi không đến
Lắm nguời đi không về
Quê nhà hay đất mới
Về trong giấc hôn mê !

Bến lạ ai trông chờ ?
Đất nào cho nương nhờ ?
Trời, nuớc, mây hững hờ
Người hồn xác bơ vơ !

Trôi dạt đến nơi đâu ?
Trên sóng cao biển sâu
Người xa thương nhớ nhau
Bao đêm ngày có thấu !

Xót xa đời ly hương
Người đi tìm lẽ sống
Có ai nào không mong
Sáng tươi ngày non sông ?

Đi mà nhớ quê xa
Mơ ngày Xuân rộn rã !

Hôm lễ “Tạ ơn” ở xứ Mỹ này (bởi còn có lễ “Tạ ơn” của Canada, rơi vào ngày thứ Hai, tuần thứ hai của tháng 10 dương lịch) tôi sực nghĩ đến nguyên lai của ngày lễ “Thanksgiving” đầu tiên trên đất Mỹ vào năm 1621, khi mà theo như sử liệu phổ thông đuợc truyền tụng - tuy có tranh cãi về mức độ chính xác của nó - một số nguời di dân đầu tiên ( mệnh danh là “Pilgrims” ) từ Âu Châu, sau khi đặt chân lên một vùng đất sau này thuộc tiểu bang Massachussetts, đã cùng ngồi chung bàn với một số nguời thuộc bộ tộc “Patuxet“, một bộ tộc “da đỏ“ bản xứ, thuộc sắc dân “Wampanoag”, để tạ ơn Trên đã cho mình đến đất mới bình an ! Mà nghĩa của từ “Pilgrim” trong tiếng Anh thì để chỉ về nguời đi “hành hương”. Thời đó, một thuộc địa mới trong tay nguời Anh đuợc dựng lên ở Plymouth, thuộc Tiểu Bang Massachussetts về sau. Từ “Pilgrim” trong tiếng Anh còn có nghĩa là “nguời đi dã ngoại”, “đi xa”. Vậy thì những nguời “đi xa” - đuợc gọi là “Pilgrim” - thời đó từ Âu Châu qua đất Plymouth ở Tân Thế Giới đúng là đi “hành hương” để tìm Chúa nơi vùng đất mới vì họ bị kỳ thị về mặt tín nguỡng ở bên Anh, và tuy đã tìm đường nương thân bên xứ Hòa Lan thời đó nhưng họ quản ngại là có ở đấy lâu dài thì sẽ mất dần bản sắc gốc Anh của mình. Bởi vậy mà từ Hòa Lan họ mới tìm đường qua “Plymouth” ở Tân Thế Giới” !

Từ đấy tôi mới liên tuởng đến số hàng trăm nghìn con nguời , sau tháng Tư năm 75 ở Việt Nam, leo lên những chiếc thuyền không to gì hơn những con thuyền cứu cấp treo trên con tàu buồm lớn chở đám di dân qua Mỹ vào thời đầu thế kỷ 17 kia ! Chứ còn giá mà số người vuợt biển từ Việt Nam sau tháng Tư năm 75 đều ra đi trên những tàu buồm to cỡ đó, với dăm bảy cựu quân nhân thuộc QLVNCH có đuợc trong tay những khẩu M16 hay M18 nữa thì dễ gì bọn công an biên phòng của cộng sản hay bọn hải tặc Thái Lan đã có thể hãm hại đến ngần ấy nạn nhân đi tìm tự do ? Dễ gì con số phải bỏ mình ngoài biển khơi theo như nguời ta ước lượng là khoảng 250.000 người ( tài liệu của Cao Ủy Liên Hiệp Quốc đặc trách về chương trình Tỵ Nạn ) ?

Nhưng rồi chẳng lẽ khi không, tự dưng tự lành mà hàng triệu con nguời ( tức là kể cả số nguời thoát chết trên đuờng đi tìm tự do trên biển khơi là chính ) phải bỏ nuớc ra đi ?
Nguyên nhân của nó thì đã hàng chục , trăm nghìn tài liệu đủ các loại đuợc thực hiện quanh đề tài đó ! Tác giả bài hát ở đây không muốn liệt kê hay nhắc lại vì không biết sẽ phải bắt đầu từ đâu và ngưng lại ở đâu cho vừa !
Tác giả bài hát chỉ muốn gửi tâm tình của mình đối với những nỗi đau thương mất mát đầy bi thảm đó đến những ai còn nhớ đến chúng và có thái độ của nguời lớn thực sự là nguời lớn chứ không như đám trẻ con năm ba tuổi : Khi uất ức, bực tức, đau đớn chuyện gì vì đánh nhau, tranh dành đồ chơi của nhau thì la lối, to tiếng, khóc lóc om xòm trời đất lên một chặp, rồi sau đó lại gia nhập cuộc chơi trở lại, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra !
Tạo hóa sinh ra con nguời với một bản năng tự tồn rất hiệu nghiệm : Nếu có chuyện gì uất ức, đau buồn, căm giận thì với thời gian, thuờng ra nguời ta cũng dễ quên đi ! Ấy là một điều hay; bởi cứ uất ức, dằn vặt, căm giận hoài thì làm sao sống ?
Nhưng đồng thời thì cái mà trong tiếng Anh nguời ta gọi là “short memory” đó cũng là nỗi bất hạnh của giống nguời : Không nhớ cho thật kỹ những tội ác giống nguời gây ra cho đồng loại thì mọi việc lại cứ thế mà đuợc kéo dài hoặc tái diễn !

Chả cần phải đợi cho ông Santayana nhắc nhở điều đó cho mỗi dân tộc (1).

Thanh Trang
Nam Cali, đầu mùa Đông 2010

(1) “ Những ai không nhớ được những sự việc đã qua thì trước sau gì cũng sẽ lại phải thấy những sự việc đó tái diễn” ( Trích lời của  George Santayana, triết gia người Mỹ gốc Tây Ban Nha ( (1863 - 1952) trong quyển “The Life of Reason, Volume 1, 1905 )

 

Trang NhàLiên KếtLiên Lạc Tạp Chí Cỏ ThơmLiên Lạc Website
   Copyright © 2007 Cỏ Thơm

Mambo is Free Software released under the GNU/GPL License.

Designed by mambosolutions.com